Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

THƠ TRÊN TRANG BẠN (FACEBOOK)

( Phạm Thanh Quang )
TRĂNG CỦA RIÊNG ANH
 
Em là trăng của riêng anh
Sáng thầm trong một mối tình trái ngang!..
Theo "cầu giải yếm" anh sang

Gặp em gặp cả "mùa vàng" trong thơ
Đời vui thêm những đợi chờ
Buồn khi lỡ hẹn - hững hờ áo cơm
Nào đâu tuổi có còn son
Khi yêu bỗng hóa trẻ con dỗi hờn!?..
Nhớ từng hơi thở không tròn
Lúc yêu trời cũng chỉ con bằng "vung"!..
Đường đời dẫu chẳng bước cùng
Lén la, lén lút một vùng - cỏ hoa
Gối chăn gợi bước chân xa
Đi về thấp thỏm bước qua - lệ đời!..
Vụng thầm riêng một góc trời
Đêm đêm đôi mắt ánh ngời - trăng xa!

 
26.5.2014

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

THƠ TRÊN TRANG BẠN

( Phạm Thanh Quang )
HƯƠNG TÌNH MUỘN



 
Bồi hồi như sau giấc mơ
Chút hương tình muộn mây mưa tôi cầm
Em là người của trăm năm
Lặng im một thuở bỗng dưng giạt dào!..
Tôi quen mơ hái trăng sao
Em như nai nhỏ lạc vào rừng hoa!..
Thế rồi gần, thế rồi xa
Thế rồi thổn thức - bước quan lệ đời!
Em thành ngọn lửa trong tôi
Âm thầm cháy sáng khoảng trơi lãng du!..

PTQ

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

THƠ TRÊN TRANG BẠN (FACEBOOK)

Mượn tình




Mượn anh một tối làm chồng
Ngàn đêm dồn nén bềnh bồng đêm nay
Men tình chưa ngấm đã say
Kệ cho trái ớt tê cay vườn người
Ngày mai anh lại xa rồi
Thôi thì dâng hiến cuộc đời cho nhau
Cuồng điên đến cỏ cũng nhàu
Trăng đành đạch giãy trên tàu chuối xanh
Con em, giọt máu của anh
Nâng niu em giữ để dành mai sau.

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

SỐC VỚI ĐỀ ÁN ĐỔI MỚI CHƯƠNG TRÌNH, SÁCH GIÁO KHOA


Sốc với đề án đổi mới chương trình, sách giáo khoa



TT - Ai cũng sốc, ngỡ ngàng khi nghe Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Vinh Hiển trình bày dự thảo nghị quyết đổi mới chương trình, sách giáo khoa giáo dục phổ thông sau năm 2015 trước Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngày 14-4.
Theo đánh giá của Bộ GD-ĐT, chương trình, sách giáo khoa hiện nay có một số nội dung của các môn học chưa đảm bảo tính hiện đại, cơ bản và thiết thực, chưa cân đối giữa lý thuyết và thực hành - Ảnh: Như Hùng

Ông Nguyễn Sinh Hùng (Chủ tịch Quốc hội)
Ông Nguyễn Vinh Hiển (Thứ trưởng Bộ Giáo dục - đào tạo)
“Toàn khẩu hiệu”, “thiếu khả thi”, “không giúp nhận diện được hình hài nền giáo dục VN mười năm tới”... Đó là những nhận xét của các thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội sau khi nghe Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển trình bày dự thảo.
Nặng dạy chữ, nhẹ dạy người
 
 
Khi xây dựng đề án, bộ dự trù kinh phí 34.275 tỉ đồng, bao gồm: thực hiện công việc đổi mới chương trình, sách giáo khoa, đào tạo, đào tạo lại và bồi dưỡng thường xuyên đội ngũ giáo viên, cán bộ quản lý và gồm cả kinh phí tuyên truyền về đổi mới chương trình và sách giáo khoa, đó là chưa kể tiền xây dựng cơ sở vật chất,thiết bị ở những trường còn thiếu

 NGUYỄN VINH HIỂN
(Thứ trưởng Bộ GD-ĐT)
 
Theo ông Hiển, trong những yếu kém, bất cập của chương trình, sách giáo khoa hiện nay có “một số nội dung của các môn học chưa đảm bảo tính hiện đại, cơ bản và thiết thực; chưa cân đối giữa lý thuyết và thực hành, giữa dung lượng và thời lượng dạy học, nặng “dạy chữ” nhẹ “dạy người”. Một số chủ đề còn nặng, khó, nhất là đối với học sinh dân tộc thiểu số và học sinh vùng khó khăn...; nội dung chương trình, sách giáo khoa bị “cắt khúc”, không thật đảm bảo tính liên thông, có trùng lặp một số nội dung giữa các lớp học, cấp học và giữa các môn học; chưa liên thông tốt giữa giáo dục phổ thông với giáo dục nghề nghiệp, giáo dục đại học để góp phần thực hiện có hiệu quả việc phân luồng sau trung học cơ sở và sau trung học phổ thông”.
Chưa hết, “đội ngũ giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục không bắt kịp yêu cầu đổi mới của chương trình, sách giáo khoa, yêu cầu về đổi mới phương pháp dạy học ở các trường phổ thông, chưa khắc phục được lối dạy học “truyền thụ một chiều”, chưa vận dụng có hiệu quả các phương pháp dạy học phát huy được tính tích cực chủ động của học sinh. Phương thức đánh giá chất lượng giáo dục còn lạc hậu...”.
Vẫn theo trình bày của ông Hiển, “xu thế chung của chương trình giáo dục hiện đại là tích hợp và phân hóa cao; một mặt để hình thành năng lực vận dụng tổng hợp, mặt khác giúp học sinh phát triển những năng lực chuyên biệt; hạn chế số lượng môn học bắt buộc; ưu tiên cho tự chọn nội dung học tập nhằm đáp ứng nhu cầu và sở thích cá nhân người học. Chương trình và sách giáo khoa hiện đại luôn yêu cầu vận dụng sáng tạo các tri thức đã học vào phát hiện và giải quyết các vấn đề thông qua các tình huống gần gũi, có thật trong thực tế nhằm giúp học sinh sống cùng cuộc sống của xã hội, đối mặt được với những thách thức có thật trong cuộc đời...”.
Lo về tính khả thi
“Để thực hiện đề án này cần bao nhiêu tiền?” - Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội Trương Thị Mai hỏi. Còn Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đặt vấn đề: “Tôi lo nhất là tính khả thi của đề án, trong đó có hai việc lớn: một là nâng cao năng lực, trình độ đội ngũ giáo viên để đáp ứng yêu cầu đổi mới chương trình, sách giáo khoa; hai là cơ sở vật chất kỹ thuật cần thiết để triển khai. Đến năm 2016 là bắt đầu rồi (dự kiến đến năm 2023 áp dụng đại trà chương trình, sách giáo khoa mới - PV), tôi đề nghị các đồng chí cho biết là có làm được không? Đừng để đến lúc đó thực hiện không được lại đổ lỗi cho chất lượng đội ngũ không tốt, cơ sở vật chất không đáp ứng...”.
Đáp lại, Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển cho biết: Về cơ bản thì tại các địa phương đã có cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên để thực hiện. Những trường chưa đầy đủ cơ sở vật chất thì Nhà nước phải đầu tư thêm, đặc biệt là thiết bị công nghệ thông tin. Lần này sẽ bồi dưỡng tập trung cho đội ngũ giáo viên, cập nhật và đào tạo lại để đáp ứng yêu cầu. Giải thích của ông Hiển không làm các thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội yên tâm. “Người dân đọc dự thảo nghị quyết này sẽ không hình dung được mười năm tới nền giáo dục của nước ta như thế nào” - bà Trương Thị Mai nhận xét. Theo bà, chủ trương đa dạng hóa sách giáo khoa, có một khung chương trình chuẩn để nhiều người cùng viết sách đã đề cập từ năm 2000 đến nay vẫn chưa thực hiện được. Về trang thiết bị cũng vậy, lúc đó cũng quyết tâm lắm nhưng đi giám sát nhiều trường thấy xếp vào kho hết.
Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Giàu cũng bày tỏ “lo lắng về tính khả thi bởi nghị quyết thiếu những vấn đề cụ thể, mà chỉ nặng tính định hướng. Ví dụ chúng ta dành 20% chi ngân sách cho giáo dục, bây giờ dành tiền làm sách giáo khoa thì sẽ ảnh hưởng gì đến những việc khác”. Ông Giàu nêu mục tiêu nghị quyết trung ương đặt ra là năm 2030 nền giáo dục VN đạt trình độ tiên tiến khu vực, tức là chỉ còn 15-16 năm nữa.
Bình luận về số tiền, Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, công nghệ và môi trường Phan Xuân Dũng cho rằng “34.000 tỉ đồng nói rằng nhiều thì cũng nhiều mà nói là ít thì cũng ít”. Với những trải nghiệm của mình khi tiếp xúc với các học giả nước ngoài, ông Dũng mong muốn đổi mới “cần biến tất cả những gì rất phức tạp hiện nay đang dạy cho các em thành những thứ rất đơn giản, để các em có thời gian học về nhân cách, về những thứ khác mà các em quan tâm và thích thú”.
Dự kiến dự thảo nghị quyết và đề án được Quốc hội xem xét, thông qua ngay tại kỳ họp tháng 5 này. Ủy ban Thường vụ Quốc hội yêu cầu Chính phủ khẩn trương chuẩn bị lại để đảm bảo chất lượng trình Quốc hội.
Chiều cùng ngày, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật dạy nghề. Dự luật này nhắm đến việc nâng cao chất lượng hệ thống trường dạy nghề, góp phần phân luồng trong giáo dục đào tạo. Tuy nhiên, Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho rằng chừng ấy cũng chưa đủ để thay đổi tình trạng “đại học hóa”, “thừa thầy thiếu thợ” đang xảy ra ở VN hiện nay mà còn cần nhiều chính sách, cơ chế cũng như thay đổi quan niệm xã hội.
LÊ KIÊN
* Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng: “Các đồng chí toàn dùng khẩu hiệu... Các đồng chí mới nói được là chương trình, sách giáo khoa phải đổi mới. Nói vậy thì đúng rồi. Nhưng vấn đề là đổi mới thế nào, phải thế nào để đáp ứng mục tiêu đó thì tôi không thấy rõ”.

* Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước: “Quốc hội nếu ban hành nghị quyết thế này thì chỉ trích yếu một phần nghị quyết của trung ương, vì nghị quyết trung ương đã khá toàn diện. Vậy trong này cái gì là cái mới? Từ năm 2000 đến nay tranh luận rất nhiều về sách giáo khoa, về chương trình. Vậy đến nay kết luận được những gì, đột phá là những gì? Tôi thấy hoang mang”.

* Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Phan Trung Lý: “Loay hoay từ năm 2000 đến giờ, cứ nói đổi mới nhưng không biết đi đến đâu rồi. Tôi đề nghị với đề án này phải lấy ý kiến đông đảo chuyên gia và cần thiết thì lấy ý kiến nhân dân”.
* GS HOÀNG TỤY:

Tôi thật sự sốc

Tôi thật sự sốc khi nghe tin Bộ GD-ĐT báo cáo Ủy ban Thường vụ Quốc hội cần đến số tiền 34.000 tỉ đồng để thực hiện việc biên soạn chương trình và sách giáo khoa mới sau năm 2015. Tôi hi vọng nghe nhầm con số, chứ 34.000 tỉ đồng là trên dưới 1,5 tỉ USD, một số tiền khổng lồ, vượt quá nghìn lần con số tôi có thể nghĩ tới.

Chỉ cần chi tiết từng khoản tiền dùng cho từng mục công việc cụ thể sẽ thấy ngay sự bất hợp lý ở đâu và đến mức nào. Cách đây mấy tháng báo Tuổi Trẻ đã đăng một kiến nghị của tôi về vấn đề biên soạn chương trình và sách giáo khoa mới, nếu theo cách ấy thì tôi tin chỉ cần một khoản đầu tư vừa phải, mà chỉ có thế mới có thể đảm bảo chất lượng chắc chắn. Trong việc này cũng như nhiều việc khác, tiêu nhiều tiền mà không hợp lý thì càng bôi bác chứ chẳng ích lợi gì.

Một số tiền lớn đến vậy chỉ để biên soạn chương trình, sách giáo khoa mới và các việc thực hiện nó thì thật không chỉ khó chấp nhận trong điều kiện kinh tế còn quá khó khăn của ta, mà ngay đến các nước giàu có trên thế giới cũng không ai tiêu xài vô lý như vậy. Trong khi tiền lương của thầy cô giáo còn chưa đủ sống thì cần hết sức cân nhắc mọi khoản tiêu pha hợp lý hơn mới có thể tranh thủ sự đồng thuận của xã hội.

* PGS VĂN NHƯ CƯƠNG:

Chỉ cần một phần nghìn là đủ

Tôi cho rằng kinh phí để biên soạn một bộ sách giáo khoa phổ thông có thể ước tính chỉ bằng 1/1.000 số tiền trên thôi. Nếu tôi được giao chủ biên viết sách giáo khoa một môn học, giả dụ môn toán của một lớp, tôi chi trả cho người biên soạn 1 triệu đồng/tiết thì số tiền chi trả cho cả cuốn sách khoảng 100 triệu đồng. Một lớp có khoảng 13 môn học (như hiện nay) thì số tiền chi trả cho biên soạn sách giáo khoa tất cả các môn của một lớp khoảng 1,3 tỉ đồng. Cứ cho là hiện nay có những yếu tố cần nâng kinh phí lên, vậy tôi cứ tạm tính kinh phí chi cho một bộ sách giáo khoa là 2,5-3 tỉ đồng, 12 bộ cần khoảng 34-36 tỉ đồng. Như vậy số tiền chi cho biên soạn sách giáo khoa của bậc phổ thông chỉ tốn khoảng 1/1.000 số tiền mà lãnh đạo Bộ GD-ĐT công bố.

Nếu cộng thêm nữa những chi phí phát sinh do “yêu cầu cao hơn”, chi phí cho một bộ sách giáo khoa phổ thông làm tròn là 100 tỉ đồng thì con số này cũng chỉ bằng 3/1.000 số đã công bố. Tôi chỉ đưa ra con số này để tham khảo, suy nghĩ thôi. Vì có thể Bộ GD-ĐT sẽ giải thích trên 34.000 tỉ đồng không chỉ chi cho biên soạn sách giáo khoa mà còn chi tập huấn giáo viên, thẩm định chương trình - sách giáo khoa, nâng cấp cơ sở vật chất, tổ chức thí điểm...

VĨNH HÀ ghi

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

TỘI ÁC CỦA ĐÁM ĐÔNG


Đánh chết trộm chó: Tội ác của đám đông

'Khi đám đông muốn thế thiên hành đạo, thì đám đông cũng phải tuân theo lẽ công bằng. Như vậy thì mới là cách hành xử của con người có lương tri'.

Xét xử vụ trộm chó bị người dân đánh chết
Các bị cáo trong vụ đánh chết người trộm chó ở Quảng Trị trước tòa - Ảnh: Nguyễn Phúc
Một tên trộm chó dĩ nhiên đáng ghét nhưng cũng chưa phải là một kẻ gây ra tội lỗi đến mức phải lấy mạng mình ra đền để công lý thực thi báo oán. Nếu đó là một băng cướp giết người như ngóe thì có thể biện hộ cho việc đám đông xúm vào giết hắn. Nhưng khi hắn chỉ là một tên trộm chó, mà đám đông giết hắn thì đám đông đã hành xử trái với đạo trời. 
Chúng ta nên nhớ rằng, việc hành xử bất luận theo phương cách gì cũng cần phải lấy sự công bằng của trời đất làm căn bản. Người ta không giết người, không chặt tay ai để cướp của, thì đám đông nhân danh cái gì để đoạt mạng người ta? Khi đám đông muốn “thế thiên hành đạo”, thì đám đông phải cũng phải tuân theo lẽ công bằng! Như vậy thì mới là cách hành xử của con người có lương tri! 
Vào thời xa xưa khi chưa có pháp luật, chưa có tòa án, loài người còn ăn lông ở lỗ thì người ta xử bằng nguyên tắc “công bằng cơ học”. Nếu phạm nhân giết đứa trẻ thì đám đông giết chết phạm nhân, nhưng phạm nhân chỉ làm gãy tay đứa trẻ thì đám đông chỉ bẻ gãy tay phạm nhân mà thôi. Dần dần loài người văn minh hơn, có luật lệ, người ta xử theo các điều luật, nhưng vẫn luôn tuân theo nguyên tắc công bằng. 
Đó là chuyện thời xưa. Còn chuyện thời nay, giữa thế kỷ 21, cả một đám đông cuồng nộ giết chết một người chỉ phạm tội trộm chó, rồi thì hàng loạt ý kiến của nhiều người khác đang tỉnh táo lại bênh vực cho hành động này. Tôi cho rằng đây là điều cần báo động về mặt lương tri. 
Chúng ta cần nhớ rằng những bộ luật hà khắc nhất trong lịch sử cũng không xử tử hình bằng cách ném đá, đánh đấm cho đến chết với phạm nhân ăn trộm. Vậy mà chúng ta, những người mang danh là văn minh, là nhân từ, lại đi “xử” tử hình những tên trộm chó bằng các “cách thức trung cổ”! Như vậy có phải chúng ta tàn ác hơn người xưa không? Có phải chúng ta là những người tàn ác nhất thế giới hay không? 
Đây chính là sự băng hoại về mặt lương tri của một nhóm cộng đồng người Việt chúng ta. 
Cướp bia, cướp tiền của người bị nạn, đánh chết kẻ trộm chó. Rồi thì khi pháp luật xử lý, cả một nhóm cộng đồng gửi đơn thư làm áp lực lên chính quyền. Và nhiều người khác ủng hộ. 
Vấn đề không chỉ gói gọn trong năm bảy chục lá đơn, mà là cái tính ác trong con người Việt vốn nhân từ và bao dung đang trỗi dậy ngày một kinh khủng. Không chỉ sự nhân từ, lòng bao dung đội nón ra đi, đến ngay cả lẽ công bằng của đạo trời đất cũng không còn nữa!
Trần Đình Thu (*)
(*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một luật gia, nhà báo, đạo diễn sống tại TP.HCM

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

XƯỚNG HỌA TRÊN TRANG BẠN

Với Vân Thủy Xichlo Dap.Vũ Song.Dieu Nguyen Thanh.Lê Hiếu. Hương Huong Nguyen.Lan Hường. Xuân Nï Võ.. Ngoc Le. Nguyễn Kháng.

GHEN
Chẳng lẽ ngày nào cũng đón đưa
Còn yêu người đó nói đâu thừa
Nghe hoài đã bảo không ưa nhé
Thấy mãi mà khuyên chẳng chịu chừa
Giận đấy coi chừng răng sẽ rụng
Thôi nè hổng thích giả đò thưa
Tình xưa nghĩa cũ còn không hả ?
Chấm dứt luôn à nhớ rõ chưa

Dieu Nguyen Thanh
GHEN VỢ
Lỡ hẹn thấy buồn chẳng muốn đưa
Vì sao phải bận chút duyên thừa
Em còn dang díu người xưa đó
Anh sẽ hờn ghen quánh chẳng chừa
Lúc nổi tam bành lôi mái tóc
Khi lồng cơn giận đét mông thưa
Từ nay phải dứt tình năm cũ
Mấy chưởng ra đòn biết sợ chưa?

Minh Hau Nguyen
Hỏng lẽ cái gì cũng phải đưa
Tra tra hỏi hỏi, nói thêm thừa
Quan tâm thì cố chăm sóc nhé
Cự mãi mà Cưng hỏng chịu chừa !

Tơ tình mỏng mảnh bung hoài đứt
Chỉ thắm mong manh chớ dệt thưa
Giải thích cho nhiều đâm cãi lộn
Lần này là đủ, Cưng nhớ chưa ! .

Hoang Chieu
ĐƯỜNG CÙNG

Viêm màng thủng túi lấy gì đưa
Biết móc đâu ra hỏi cũng thừa
Lương bốn năm đồng nan đủ kiệm
Thưởng vài ba cọc khó khôn chừa
Còn tiền còn bạc ngoan ghê nhỉ
Đã túng đã nghèo cóc dạ thưa
Hết gạo thôi liều thân đánh đĩ
Danh thì ba vạn bán ai mua ?

Bảo Như
Họa nhé, Hường xưa!
GHEN THIỆT!
Lời nói thiệt lòng không đón đưa.
Yêu không ghen á! Nói hơi thừa.
Ghen mà không ghét ... Thiệt, tuy hiếm!
Không hận dù buồn ... Khổ, chẳng chừa!
"PHU XƯỚNG PHỤ TÙY", Khổng Tử viết!
"Vợ chồng bình đẳng", em xin thưa!
Tình xưa nghĩa cũ riêng người giữ ...
Bền vững nơi mình ... Hì! Chắc chưa?
BN 01-3-2014

Huong Huong Nguyen
GIẬN
Hào hoa chau chuốt mắt đong đưa
Đẹp gớm quần zean áo bó nà
Dạ rũ khóc buồn rồi luỵ đã
Lòng ghen hờn giận bởi yêu cha
Mong sao thắng lại đừng hoang nữa
Ước nguyện hồi tâm với vợ nhà
Bẩy thiếp năm thê sớm viếng tổ
Nhất phu nhất phụ thọ nghe chưa
HH, ~~~~~

Hằng Nghiêm
CƯA CẨM
Cô mình đã có kẻ nào chưa
Khuya lắm rồi và phố vắng thưa
Xe bus mà chờ e chẳng có
Tắc xi nếu gọi cũng bằng thừa
Cô em đừng đợi ưng lòng nhé
Tôi sẽ đưa về đã hiểu chưa
Suốt kiếp bên cô như vệ sĩ
Chân thành làm kẻ đón và đưa

Xichlo Dap
CHÁN
Thôi thì chớ đón cũng đừng đưa
Nói mãi rồi ra lại đổ thừa
Tánh cũ lăng nhăng lời hẹn hứa
Tâm tà lắc lẻo tật không chừa
Mười hôm hết chín sai tròn bữa
Sáu đận thì năm nhủ nhắn thưa
Nghĩ chuyện nơi đâu dành chất chứa
Đôi ngày lặn mất chán hay chưa

Thang Duong
OK! Mình chia tay :)))
Một kiếp nhân sinh - thoi vụt đưa
Vấn vương chi nữa mảnh duyên thừa
Giăng câu khắp chốn khuyên không bỏ
Thả lưới muôn nơi nhắc chẳng chừa
Tình mới vơ thêm nghe lại đến
Duyên xưa chẳng bớt gọi là thưa
Nhắn người bắt cá hai tay ấy

Nguyen Trungkien
DỖI

Đâu còn,những buổi được Anh đưa
Ước chỉ vậy thôi !cũng đã thừa
Lời hứa hôm nào ,đâu có nhớ
Câu thề lúc đó , cũng không chừa
Suốt ngày vui vẻ mời lên mạng
Cả tối buồn rầu, gọi chẳng thưa !
Có lẽ chúng mình không hợp nữa
Em về nhà Mẹ , đã chừa chưa ?
Xôi hỏng bỏng không đã biết chưa?

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

TỶ PHÚ ĐÔ-LA ĐẦU TIÊN Ở VIỆT NAM

TuanVietNam ››

Việt Nam có tỉ phú đô-la: Vui hay buồn?

Xuất thân từ tỉnh nghèo Hà Tĩnh, và đi học ngành địa chất không liên quan gì tới kinh doanh, con đường của ông Vượng từ mỳ tôm tới bất động sản là chất liệu của giấc mơ mới của người Việt.
Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu?
Đầu tháng 3 vừa rồi, báo chí đăng tin ông Phạm Nhật Vượng, chủ tịch tập đoàn Vingroup, tiếp tục được tạp chí quốc tế Forbes "vinh danh" trong danh sách tỉ phú đô-la toàn cầu của mình.
Năm ngoái, ông Vượng, lần đầu tiên, và là người Việt duy nhất, lọt vào danh sách này, và năm nay, ông vẫn vững vàng bảo vệ vị trí của mình, tuy rằng chỉ khiêm nhường nằm trong nhóm phần ba cuối bảng của 1645 người giàu có nhất hành tinh này.
Chữ "vinh danh" mà báo chí dùng, cũng như các comment trên mạng về "người con ưu tú" làm "rạng danh đất nước" cho thấy có một niềm tự hào không nhỏ của người Việt về việc này. Có thể hiểu được lý do của niềm tự hào này. Nhiều người hẳn vẫn còn bị ám ảnh bởi khẩu hiệu "Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu" của những năm '80 bao cấp của thế kỷ trước. Trong khi theo đuổi một viễn tưởng về một xã hội bình đẳng, thoả mãn mọi ham muốn và nhu cầu của con người, trên thực tế người ta đã tạo ra một xã hội mà trong đó, giáo sư, nông dân, bác sĩ, công nhân, và nghệ sĩ đều nghèo như nhau.
Xuất thân từ tỉnh nghèo Hà Tĩnh, và đi học ngành địa chất không liên quan gì tới kinh doanh, con đường của ông Vượng từ mỳ tôm tới bất động sản là chất liệu của giấc mơ mới của người Việt, một minh chứng là người ta đã được phép giầu và có thể giầu. Sau nhiều năm xấu hổ vì bị coi là nghèo, hèn và kém cỏi, làm lòng tự trọng bị xây xước nghiêm trọng, người ta muốn tìm những dấu hiệu để an ủi cho bản thân về giá trị của mình: một cúp vô địch bóng đá khu vực (đã có), một hoa hậu tầm quốc tế (chưa có), hay một tỉ phú đô-la (cuối cùng thì cũng có).
Nhưng chúng ta hãy tự hỏi thực ra có gì để tự hào trong chuyện này? Trung Quốc có tới 152 tỉ phú, xếp thứ hai trong danh sách về con số tuyệt đối, chỉ sau Mỹ. Nga cũng đóng góp 111 tỉ phú, một tỉ lệ trên đầu người cao hơn nhiều nước Tây Âu phát triển khác. Có thực sự hai quốc gia này là những nước trọng người tài, có thượng tôn pháp luật, hệ thống quản trị quốc gia minh bạch và sạch sẽ, tức là những nền tảng cơ bản để người dân có thể làm giầu một cách chính đáng? Nigeria có 4 tỉ phú, Ai cập có 8, Kazahkstan có 5. Đây là những mô hình chúng ta muốn noi theo? Liệu số lượng tỉ phú có thể làm thước đo thành công cho sự phát triển của một quốc gia?
Tôi không nghĩ vậy.
tỷ phú, Phạm Nhật Vượng, phân hóa giàu nghèo
Tỷ phú Phạm Nhật Vượng trên bìa tạp chí Forbes Việt Nam, Ảnh: Forbes
Tài sản 85 cá nhân bằng một nửa dân số toàn cầu
Nếu có một điều mà câu chuyện tỉ phú này có thể nói với chúng ta thì đó là ngày nay sự phân hoá giầu nghèo ở nhiều quốc gia đã lên tới mức bất an. Nhưng trước khi đi tiếp, chúng ta hãy dừng lại một chút để chuẩn bị tinh thần. 1 tỉ là một con số trừu tượng, có thể hình dung ra nó như thế nào? Người ta có thể làm gì với 1 tỉ đô-la?
Thu nhập trung bình của người Việt hiện nay là gần 2 000 USD một năm. Nhưng ta không lấy con số này, mà hãy lấy hẳn một người ở thành phố lớn, được học hành, đào tạo tốt, và có thu nhập cao gấp 10 lần mức trung bình của toàn quốc, tức là 20 000 USD một năm (mức này đã bằng tới hai phần ba mức thu nhập trung bình của người Mỹ).
Cứ cho là con người giỏi giang và may mắn này có thể tiết kiệm được toàn bộ số tiền này, mà không phải tiêu xài gì cả. Vậy anh ta sẽ phải làm việc trong bao nhiêu năm để tích luỹ được 1 tỉ USD? Câu trả lời là 50 000 năm. Hay là hơn 1 200 thế hệ, nếu mỗi thế hệ có 40 năm để lao động.
Đây là một ví dụ nữa, sau khi bạn đã phục hồi khỏi cơn choáng. Hình dung ra một khách sạn xa xỉ, chúng ta vẫn nghĩ tới mức giá vài trăm đô-la một đêm. Ít người biết rằng ở những nơi như Burj Al Arab, khách sạn có hình cánh buồm ở Dubai, thu nhập 20 000 USD mỗi năm của người nói trên chỉ đủ để trả tiền phòng cho một đêm. Thế còn với 1 tỉ USD, bạn có thể ngủ bao nhiêu đêm ở đây? 144 năm và mấy tháng lẻ.
Chênh lệch giầu nghèo đã trở thành một hiện tượng toàn cầu. Trên thực tế, trong nhóm những quốc gia có chênh lệch khủng khiếp nhất có đủ các loại: giầu như Mỹ, thu nhập trung bình như Brazil, hay khốn khổ như Zimbabwe.
Ở Mỹ, năm 2011, gần một nửa dân số không có tài sản gì cả (tức là họ có mức nợ cao hơn sở hữu của cải của mình), trong khi đó, 1% những người giàu nhất sở hữu trên 35% tổng tài sản của quốc gia này. Ở Việt Nam, nếu lấy số liệu của công ty Wealth-X / UBS làm cơ sở thì năm ngoái, 195 người siêu giàu ("siêu giầu" được công ty này định nghĩa là có trên 30 triệu USD) sở hữu tổng cộng 20 tỷ USD, bằng hơn nửa GDP của toàn bộ TP Hồ Chí Minh, và bằng 12% tổng sản lượng quốc gia.
Đầu năm nay, Oxfam, một tổ chức hoạt động trong lĩnh vực nhân đạo và phát triển của Anh, công bố một con số gây sốc: 85 cá nhân giầu nhất thế giới, nghĩa là một nhóm người vừa đủ nhét vừa vào trong một xe bus hai tầng, có tài sản bằng một nửa dân số toàn cầu.
Cũng theo Oxfam, riêng phần gia tăng của cải trong năm qua của 100 tỉ phú giầu nhất thế giới đã đủ để xoá xổ sự nghèo đói trên toàn bộ hành tinh này tới bốn lần.
Trước tình hình này, "Báo cáo rủi ro toàn cầu" của Diễn đàn Kinh tế thế giới Davos năm 2013 đã đưa bất bình đẳng trong thu nhập vào danh sách những rủi ro toàn cầu nguy cấp nhất.
Theo một khảo sát của Gallup, hai phần ba người dân Mỹ bất bình về tình trạng phân bổ của cải hiện nay ở nước họ. Trong một diễn văn đầu năm nay, tổng thống Obama cho rằng chênh lệch thu nhập còn đe doạ nền kinh tế Mỹ hơn cả vấn đề thâm hụt ngân sách. Mùa hè năm ngoái, "The Guardian", một tờ báo lớn của Anh, tổ chức một toạ đàm trực tuyến với các chuyên gia hàng đầu và chạy tít "Liệu chúng ta có nên tìm cách xoá bỏ giầu có quá mức, thay vì xoá bỏ nghèo đói cùng cực?"
Nhưng vì sao giàu có quá mức (khái niệm tiếng Anh được dùng hiện nay là "extreme wealth"), kể cả khi nó được tạo ra một cách hợp pháp, lại trở thành mối nguy trong con mắt của những nhà lãnh đạo chính trị và kinh tế quốc tế? Xã hội sẽ phải trả giá gì cho mức phân hoá giàu nghèo cực đoan?
Phần hai của bài sẽ đề cập tới vấn đề này.
Tỷ phú phải chăng dây thép gai dẫn điện quanh dinh thự, và thuê hàng đại đội vệ sĩ đưa con đi học, thì lúc đó đêm đêm ngủ trên cái giường, dẫu 6 tỉ hay 60 tỉ, liệu có sung sướng?
Đặng Hoàng Giang
(Phó giám đốc CECODES - Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng và Nghiên cứu Phát triển)

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

NGẨN NGƠ

Sáng nay ngủ dậy vào phây
Thấy có bạn mới bên Tây bên Tàu
Xin tag hình ảnh đã nhàu
Lại có bạn mới một bầu thơ rơi

Mưa rơi ngàn hạt xuống đời

Ngàn hạt nhắn gửi một trời thương Vân
Mưa về hoa bướm lên cân
Tim ngây thơ lắm thể nào cũng rung

Anh ơi chớ nên ngại ngùng
Lại đây em hỏi có cùng giấc mơ
Tim em lẫn trốn trong thơ
Hỏi anh đã biết ngẩn ngơ chưa nào?


Hoa Hồng Vân

Cảm ơn anh Thanh Dạ Nguyễn đã kết bạn facebook với em.

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

CƯỜI CHÚT CHO ĐỠ MỆT ĐẦU

Loa! Loa! Loa! Loa! Ai chua lay chong luu y!!!

Em sinh ra số long đong
Cho nên đã lay 5 chong vẫn zin
Gap anh Tuyen giao đầu tiên
Noi nghe hay qua em lien yeu ngay

Anh xem tai lieu suot ngay
Thao thao bat tuyet, tra bai thi khog
Nem em quyet dinh bo chong

Theo anh Ke hoach vua hồng vừa chuyen

Anh vach ra nhung uu tien
Nhu la mui nhon dat len hang đầu
Còn lam thi chẳng thấy đâu
Để em vò vỡ đêm thâu đợi chờ

Bỏ an em lai bơ vơ
Lan sau gap duoc nha tho lay lung
Đọc tho ma thấy rưng rưng
Thiet tha cay dang em mung biet bao

The la hai dua lay nhau
Gan anh em thay mot mau gio trang
Tho thi duoc, "ấy" thi không
Cho nen em lai bo chong thu bs

Co anh can bo dieu tra
Yeu em say dam thiet tha man nong
Nen em chap nhan lam chong
Keo gan nhau mai thay long van vuong

Lay ve anh giữ hiện trường
Để nguyen nhu the tien duong dieu tra
Buc minh em quyet di xa
Chia tay anh ay keo ma kho than

The rôi vao dip đầu xuân
Gap anh to chuc den gan noi yeu
Biet minh song gio da nhieu
Bon lan tan vo nay lieu lay anh

Tuong rang guong vo lai lanh
Ai ngo to chuc cac anh ngâm hoài
Ngâm rày roi lai ngâm mai
Còn xin y kien, chờ hoai chan chê

Tức minh em bỏ em về
Thôi thi ở vậy mơt bề cho yên
Ngờ đâu còn mot phep tien
Gap anh tai xế a lien doi yeu

Một liều 37 cung lieu
Lay luon kẻo để tuoi nh thi gay
Hoa ra em lai gap may
Anh tài hoat dong hang say, deu deu

Voi anh noi it lam nhieu
Nhấn ga đúng lúc đáng yêu vô cung
The la em da thoa lòng
Khong con mang tieng nhieu lan van zin!!!!


(Suu tam)

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

CHÁY LỚN TẠI CHỢ PHỐ HIẾN

Cháy lớn tại chợ Phố Hiến

Rạng sáng 20/3, đám cháy tại chợ Phố Hiến (Hưng Yên) vẫn chưa được dập tắt. Lửa thiêu rụi hai tầng chợ nơi có hàng trăm kios hàng hóa.



Ông Nguyễn Văn Hùng một trong số những người đầu tiên phát hiện ra vụ cháy cho biết, khoảng 21h, ông đi tập thể dục ngang qua chợ thì thấy mùi khét phát từ tầng 1, nơi tập trung của các kios bán quần áo.



Không lâu sau, lửa bốc cao kèm một vài tiếng nổ nhỏ và lan lên tầng 2. Ông Hùng lập tức gọi cứu hỏa. 




Hàng nghìn người dân và chủ hàng có mặt tại hiện trường để theo dõi công tác chữa cháy của lực lượng chức năng.


Lúc đầu, khoảng 4-5 xe tham gia chữa cháy. Sau đó, gần 20 xe của địa phương và các tỉnh lân cận được huy động.




Rạng sáng 20/3 ngọn lửa vẫn chưa được khống chế.



Khói đen bốc cao khắp các gian hàng cùng khu vực nhà dân lân cận.



Nhiều tiểu thương khóc ngất khi biết kios của mình bị lửa thiêu rụi.


Anh Tuấn, một tiểu thương có sạp hàng trong chợ cho biết, khu chợ này hoạt động từ tháng 12 năm trước chủ yếu phục vụ dịp Tết. Mỗi gian hàng rộng khoảng hơn 10 m2, và có số hàng hóa trị giá hàng trăm triệu đồng. 




Được xây mới và hoạt động từ đầu tháng 12/2013, chợ Phố Hiến có diện tích 4.800 m2 với 2 tầng kiên cố. Các mặt hàng được bán chủ yếu là vải sợi, băng đĩa, quần áo, mũ nón...

Bá Đô - Tuấn Nguyễn - Ánh Tuyết

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

NGÀY TRUYỀN THỐNG CỦA TRƯỜNG THPT MẠC-ĐĨNH-CHI NAM-SÁCH HẢI-DƯƠNG

NGÀY TRUYỀN THỐNG LẦN THỨ NHẤT CỦA TRƯỜNG TRUNG HỌC PHỔ THÔNG MẠC-ĐĨNH-CHI NAM-SÁCH HẢI-DƯƠNG 
Hôm nay ngày 8/3/2014 tức 8/2/GIÁP NGỌ, cũng là ngày kỷ niệm lần thứ 668 ngày mất của Lưỡng quốc trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi (cụ mất ngày 10/2/AL), trường THPT MẠC-ĐĨNH-CHI HẢI-DƯƠNG,vinh dự được mang tên người từ 1982 đã long trọng làm lễ tưởng niệm Cụ Mạc và lấy ngày này làm NGÀY TRUYỀN THỐNG của trường . Chương trình có những phần chính như sau :
·        Văn nghệ chào mừng
·        Dâng hương và đọc văn tế
·        Diễn văn Chào mừng ngày truyền thống
·        Các đại biểu tặng hoa & phát biểu chào mừng
·        Liên hoan tiệc đứng cho 1000 CNGVCNV & HS
Sau đây là vài hình ảnh về buổi lễ này
CỰU LÃNH ĐẠO NHÀ TRƯỜNG & CÁC QUAN KHÁCH


CÁC GIÁO VIÊN ĐƯƠNG NHIỆM

ĐIỆU MÚA DƯỚI MƯA XUÂN

GIÁO CHỨC & QUAN KHÁCH & CÁC THẾ HỆ HS CHUẨN BỊ DÂNG HƯƠNG TƯỢNG ĐÀI CỤ MẠC






HT TIỀN NHIỆM NÓI VỀ THÂN THẾ, SỰ NGHIỆP CỤ MẠC ĐĨNH CHI

HT CŨ & HỘI TRƯỞNG PHHS CŨ

LIÊN HOAN MỪNG NGÀY TRUYỀN THỐNG


CHỤP ẢNH LƯU NIỆM

THƠ TÌNH CỦA TÌNH - EM

PHỐ NÚI HỒN MÊ
 
 


Dầy thêm nỗi nhớ bình minh
Bắt con mất ngủ rập rình trước hiên
Bán đêm mua cái buồn phiền
Bán ngày tậu cái nhân duyên giời đầy!
Tơ lòng gửi sóng đầu mây
Cuối Nam đầu Bắc canh gầy trống canh
Cao nguyên xui gió động mành
Sắc dao Hồ Lắk...trời xanh trốn trời
Gánh tình tay nải áo tơi
Tiền Châu biển sớm rượu mời chả rươi
Trắng đêm trông ngóng tiếng cười
Tình em ngàn nén vàng mười đáy tim!

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

CHÙM THƠ NÓI VỚI BẠN ĐỜI NHÂN NGÀY PHỤ NỮ



CHÙM THƠ
NÓI VỚI BẠN ĐỜI



1.SAO

Sao em cứ trách anh
Rằng Anh hay uống rượu
Sao em không chịu hiểu
Rằng Anh đang cô đơn

Cứ suốt ngày giận hờn
Rằng Anh hay uống rượu
Nếu mà Em muốn hiểu
Hãy hóa thành Rượu đi !...



2.ĐỪNG & CỨ

Em đừng làm cái dây
Để buộc chân em lại
Tưởng khôn mà hóa dại
Anh vẫn đi bằng đầu

Dù Anh có đi đâu
Em cũng đừng theo gót
Cứ cơm dẻo, canh ngọt
Anh đi, Anh lại về !


3. NÓI VỚI EM VỀ HOA HẬU

Không thể nói rằng là không đẹp
Những NÀNG KIỀU ĐẤT VIỆT THỜI NAY
Dù em có sinh lòng ganh ghét
Anh vẫn không giấu giếm lời này

Duy chỉ có một điều muốn nói
Hoa hậu kia LÀ CHUẨN MỘT THỜI
Em cũng đã từng là hoa hậu
Tự ngày xưa đối với anh rồi

Ngôi hoa hậu cũng là tương đối
Trong bao nhiêu, và trước trọng tài
Dù hoa hậu hôm nay sáng chói
Liệu có bằng hoa hậu ngày mai ? !


Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

THƠ TRÊN FB CỦA CÔ GIÁO TRẺ HỒ TỊNH VĂN



DÒNG THƠ ẤP Ủ NỖI NIỀM

Bài thơ này cô gửi đến các con
Nó không giống những bài thơ tình cô viết
Cô đã dành suốt cuộc đời tâm huyết
Dành cho con bài giáo án tình người

Những bài văn cô soạn suốt đêm trời
Cô trăn trở suy tư từng con chữ
Phải làm sao bài giảng nhiều gợi mở
Nhiều yêu thương chan chứa những ân tình

Khi cô giảng bài các con lặng làm thinh
Nhìn đôi môi cô, mắt con không nhấp nháy
Cô gửi vào trong lời thơ ấy
Có cánh cò và bóng dáng quê hương

Cô gửi cuộc đời và tình mẹ yêu thương
Có xóm làng và cánh diều no gió
Có dòng sông xanh yên bình sóng vỗ
Có những buổi chiều nghé ọ ở triền đê

Cô gợi cho con bên những bờ tre
Có những người anh hùng vót chông đánh giặc
Cô gợi cho con trên tuyến đường huyết mạch
Có những linh hồn chiến sĩ đã hi sinh

"Rừng xà nu" Tnú cứu vợ mình
Đã bị đốt mười ngón tay thành đuốc
Truyện "vợ nhặt" với tình người thân thuộc
Anh cu Tràng cứu vớt một sinh linh

Những người phụ nữ họ luôn biết hy sinh
"Người đàn bà hàng chài" vì con chịu đựng
Trước đòn roi người đàn ông bạo ngược
Chị vẫn xin đừng bắt bỏ chồng mình...

Cô dạy cho con hãy sống thật chân tình
Và hãy biết trân quý tình bầu bạn
Con hãy cúi xuống những tâm hồn gặp nạn
Nâng họ lên bằng tất cả tâm hồn

Cô mong rằng các con hãy luôn luôn
Chăm chút cho mình từng lời ăn tiếng nói
Bởi khi các con biết cất lời xin lỗi
Là lúc con nhận được rất nhiều...

Ôi tình người sao yêu quá là yêu...

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

DÌ TÔI


DÌ TÔI *
(kính tặng dì Nguyễn Thị Mát)

 
DÌ TÔI THÁNG GIÊNG QUÝ-TỴ 2013

Dì tôi từ độ xuất dương
Tết nào dì cũng tìm đường thăm quê
Nỗi lòng xa xứ giãi giề
Tình thương trải với bốn bề từ bi
Đồng tiền bát gạo cho đi
Cùng lời chia sẻ - nhận về niềm vui
Bao năm lang bạt xứ người
Nặng tình,nặng nghĩa,nụ cười trẻ trung
Nỗi niềm như thể vô cùng
Sáng từ biển rộng,trời trong,xuân thì...

Ai hay từ thuở ra đi
Quê hương càng đẫm tình Dì, Dì ơi !

Làng Hóp
Giêng Qúy Tỵ - 2013
THANH DẠ

* Bà là DÌ RUỘT duy nhất của tôi ( năm nay đã 82 tuổi) . Hiện bà định cư ở Anh Quốc cùng với 2 con trai và 1 con gái và một số cháu . Còn 2 trai nữa ở Phần Lan, 3 gái ở VN (Hải Phòng) . Bà rất thịnh Phật . Lần nào về quê bà đều cung tiến vào đình chùa & những hộ nghèo ở quê hàng chục triệu VNĐ . Năm 2013, khi Làng Hóp được công nhận Làng Văn Hóa, bà cung tiến 30.000.000 VNĐ để xây cổng làng...Riêng tôi, bà đã từng cho 2.000 US để thuê người chăm sóc mẹ tôi khi già yếu, với lý do “Dì ở xa, chỉ có thể chăm sóc chị mình bằng cách này thôi, các con giúp dì nhé !”. Đã 82 tuổi, nhưng dung nhan của bà vẫn rất sáng láng, giống hệt như chị ruột của mình (mẹ tôi). Con cháu hỏi, thì bà nói : Bí quyết là PHẢI BIẾT LÀM ĐẸP TỪ BÊN TRONG  TÂM HỒN MÌNH, LÀ SỐNG TỪ BI HỈ XẢ VỚI CỘNG ĐỒNG,TỪ GIA ĐÌNH TRỞ RA NGOÀI XÃ HỘI . Bài thơ trên là lời tri ân của tôi gửi đến bà - NGƯỜI MẸ THỨ HAI CỦA TÔI !

MINH HUYỀN : LỊCH SỬ NGÀY MỒNG 8 THÁNG 3

Nhân ngày 8 tháng 3 sắp tới, MH mến chúc các Mẹ, các Chị, các bạn, các em nữ và phu nhân của các đấng mày râu trong Đại gia đình Facebook một ngày 8 tháng 3 thật nhiều niềm vui và ngập tràn hạnh phúc!
..................................................................

Lịch sử của ngày quốc tế phụ nữ bắt đầu từ năm 1857. Ngày 8 tháng 3 năm 1857 các nữ công nhân ngành dệt đã biểu tình chống lại những điều kiện làm việc khó khăn và tồi tàn của họ tại New York: 12 giờ làm việc một ngày. Hai năm sau, cũng trong tháng Ba, các nữ công nhân Mỹ trong một số hãng dệt thành lập công đoàn (syndicat) đầu tiên đã đấu tranh để được bảo vệ và giành được một số quyền lợi.
Năm mươi năm sau, ngày 8 tháng 3 năm 1908, 15.000 phụ nữ diễu hành trên các đường phố New York đòi giảm giờ làm việc, tăng tiền lương và hủy bỏ lao động trẻ con. Khẩu hiệu của họ "Bread and Roses" (Bánh mì và hoa hồng). Bánh mì tượng trưng cho bảo đảm kinh tế gia đình, Hoa hồng tượng trưng cho đời sống tốt đẹp hơn.
Sau đó, Đảng Xã hội Mỹ tuyên bố ngày 28 tháng 02 năm 1909 là ngày Quốc tế phụ nữ. Phụ nữ cử hành lễ này vào ngày chủ nhật cuối của tháng 2 cho tới năm 1913.
Trong cuộc họp mặt quốc tế, kỳ thứ II các phụ nữ Đảng Xã hội, 8 tháng 3 năm 1910, 100 đại biểu phụ nữ thuộc 17 nước đòi quyền bầu cử cho phụ nữ. Chủ tịch kỳ họp Clara Zetkin, phụ nữ Đức, đã đề nghị ấn định một ngày quốc tế phụ nữ để nhớ ơn những người nữ đã đấu tranh vì quyền phụ nữ trên toàn thế giới. Cuộc họp đã chọn ngày 8 tháng 3 năm 1910 làm ngày phụ nữ quốc tế.
Ngày 25 tháng 3 năm 1911, 145 nữ công nhân, phần lớn là di dân Airơlen và người Do thái của hãng Triangle Shirtwaist Company tại New York đã chết trong một vụ cháy trong xưởng dệt. Họ không có ngõ thoát do vì cửa xưởng đã được khóa chặt để công nhân không được ra ngoài trước khi hết giờ làm việc (Ðiều này đã thúc đẩy việc sửa đổi luật lệ lao động). 80.000 người diễu hành trong các đường phố để đưa đám tang lớn của 145 nạn nhân chết cháy.
Một năm sau năm 1912, 14.000 công nhân ngành dệp may đình công và la lớn "Better to starve fighting than starve working" (Chết đói vì chiến đấu hơn chết vì làm việc). Nữ công nhân đình công, nghỉ việc trong 3 tháng.
Cùng với các cuộc đấu tranh của nữ công nhân Mỹ, các phụ nữ Đức cũng kiên trì đòi quyền bầu cử, ngày 12 tháng 10 năm 1918 được chấp thuận. Ngày 23 tháng 2 năm 1917 theo lịch Nga, nhằm ngày 8 tháng 3 dương lịch các nữ công nhân Nga đã xuống đường biểu tình đình công, đòi bánh mì và đòi trả chồng con họ trờ về từ chiến trận. Cuộc đình công này đã khiến Sa hoàng Nicolas đệ nhị phải thoái vị, góp phần vào thắng lợi cuộc Cách mạng tháng 10 ở Nga.
Ngày 21 tháng 4 năm 1944 Quốc hội Pháp chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ Pháp. Phụ nữ Pháp đã đi bầu Hội đồng thành phố lần đầu tiên vào ngày 20 tháng 4 năm 1945.
Từ năm 1950 tại Việt Nam, vào ngày mùng 6 tháng hai âm lịch hàng năm đều tổ chức ngày lễ Hai Bà Trưng ở Sài Gòn, đó có thể coi là ngày Phụ nữ Việt Nam. Mỗi năm đều chọn một nữ sinh trường Trưng Vương và một nữ sinh trường Gia Long đóng vai Hai Bà Trưng ngồi trên bành voi trong dịp cử hành lễ.
Năm 1971, Thụy Sĩ chấp nhận quyền bầu cử cho phụ nữ.
Ngày 8 tháng 3 năm 1975, Liên hợp quốc bắt đầu chú ý và tổ chức ngày Quốc tế phụ nữ. Năm 1977, nghĩa là hai năm sau, Liên hợp quốc quyết định dành một ngày vì quyền lợi của phụ nữ và hòa bình thế giới đó là ngày Quốc tế phụ nữ 8 tháng 3.
Từ đó ngày 8 tháng 3 trở thành ngày đấu tranh chung của phụ nữ lao động trên toàn thế giới, ngày biểu dương ý chí của phụ nữ khắp nơi trên thế giới đấu tranh vì độc lập dân tộc, dân chủ, hòa bình và tiến bộ xã hội; vì quyền lợi, hạnh phúc của phụ nữ và nhi đồng.
Ở nước ta, ngày 8 tháng 3 còn là ngày kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng, 2 vị nữ anh hùng dân tộc đầu tiên đã đánh đuổi giặc ngoại xâm, giành lại chủ quyền dân tộc. Niềm tự hào và ý chí vươn lên của phụ nữ Việt Nam, một phần cũng có cội nguồn từ truyền thống dân tộc độc đáo đó.

Nguồn ST