Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

CHUYỆN LẠ VN

ã hội Thứ Hai, 25/03/2013 - 08:50

Kỳ lạ cô gái không ăn cơm, học giỏi

Em Hồ Thuý Vy trên đường đến lớp.

Từ nhỏ Hồ Thúy Vy - học sinh lớp 9/2 Trường THCS An Bình C, xã An Bình, huyện Long Hồ (Vĩnh Long) - đã không ăn cơm, mỗi khi ngửi mùi cơm là bỏ đi. Dù không ăn cơm nhưng cơ thể em vẫn phát triển bình thường, thậm chí còn khỏe mạnh và học rất giỏi.


Em Hồ Thuý Vy trên đường đến lớp.


Không ăn cơm từ nhỏ

Chúng tôi đến nhà Vy trong lúc em đi học chưa về. Ngồi trò chuyện cùng cha mẹ em, chúng tôi được biết từ lúc tập ăn, Vy đã không ăn được cơm, mỗi lần ăn cơm em đều muốn ói. Bà Nguyễn Thị Mộng Thúy - mẹ Vy - kể: “Hồi mới tập ăn, em nó không chịu ăn cháo mà chỉ uống sữa. Mọi người cho rằng tại tôi cho cháu bú quá no nên không ăn cơm nổi. Tôi thử không cho bú, Vy vẫn không chịu ăn, ép cháu là bé ngậm chặt miệng không chịu ăn”.

Do không ăn được cơm từ nhỏ, lớn lên mỗi khi nghe mùi cơm Vy bỏ đi nơi khác. Thấy con không ăn được cơm nên bà Thúy đã cho em ăn mì gói và uống sữa lót dạ. Điều lạ hơn nữa, không chỉ không ăn được cơm, Vy còn không ăn được cả thịt và cá kho hay luộc, em chỉ ăn được thịt cá nướng hoặc chiên. Đang làm những con cá còn dang dở, bà Thúy tiếp lời: “Tôi vừa mua mấy con cá để dành chiên cho con Vy ăn dần. Vợ chồng tôi lo lắm cô ơi, mặc dù đi khám, bác sĩ cho biết sức khỏe cháu tốt, chúng tôi lo là ảnh hưởng đến sức khỏe sau này. Rồi có chồng, có con, mình không ăn cơm lấy sức khỏe đâu nuôi con”.

Theo lời bà Thúy, hằng ngày Vy chỉ ăn mì gói. Rau thì chỉ ăn rau muống, còn trái cây thì không ăn được trái chuối. Dù vậy, cơ thể Vy vẫn phát triển bình thường, không ốm yếu. “Vợ chồng tui cũng khuyên cháu nhiều lắm, mà cháu nói nghe mùi cơm cháu không chịu nổi. Từ nhỏ tới giờ, chưa bao giờ gia đình ngồi trên mâm cơm đầy đủ ” - chị Thúy buồn bã nói.

Tôi đang tò mò, một cô bé từ nhỏ không có hạt cơm nào trong người sẽ trông như thế nào, đúng lúc Vy vừa đi học về. Thấy nhà có khách, Vy vội vào phòng thay đồ rồi ra tiếp chuyện. Vy nói có vẻ ngại: “Hồi còn nhỏ em không biết vì sao mình không ăn cơm, cháo được, đến khi lớn em nghe mùi của nồi cơm là khó chịu lắm, bất cứ món nào làm từ bột gạo em đều ăn không được. Nhưng em ăn mì gói hoài không ngán”.

Vy kể, từ nhỏ đến lớn em vẫn phát triển bình thường, thậm chí còn ăn rất nhiều trái cây và bánh kẹo. Vì vậy, 15 tuổi nhưng thân người em đẫy đà, thậm chí còn cao lớn hơn các bạn khác. “Không chỉ cơm mà tất cả thức ăn làm từ tinh bột như hủ tiếu, bún... em đều không ăn được. Đôi khi em tập ăn cơm thử nhưng em không thể nào lùa cơm vào miệng được vì cái mùi của nó”. Vy cho biết, hằng ngày thức ăn chính của em là mì gói và trái cây.

Không ăn cơm vẫn học giỏi

15 tuổi, Vy được 43kg với chiều cao 1,58m. Chứng bệnh “sợ cơm” của em khiến gia đình hoang mang, địa phương bàn tán. “Gia đình tôi có 2 đứa con, nó là gái út, dù tốn kém mấy tui cũng phải chữa trị cho con. Nhưng ngặt nỗi chưa có bác sĩ nào tìm ra căn bệnh kỳ lạ này” - ông Thi tâm sự.

Ông Hồ Văn Xem - ông nội Vy - tự hào: “Dù vậy mà con Vy học rất giỏi, hát rất hay và luôn giành giải nhất 5 năm liền (cấp tiểu học) trong cuộc thi kể chuyện đạo đức Hồ Chí Minh do huyện Long Hồ tổ chức. Năm lớp 3, Vy từng tham gia hát trên Đài Truyền hình Vĩnh Long”.

Dù ăn uống không đủ chất nhưng 9 năm liền Vy luôn là học sinh giỏi của trường. Vy học giỏi đều các môn, nhưng nổi trội nhất là môn văn, âm nhạc, mỹ thuật. Em vừa tham gia cuộc thi vẽ về tài nguyên môi trường do ngành giáo dục tổ chức, chưa có kết quả.

Cô Võ Thị Tòng - Hiệu trưởng Trường THCS An Bình C - nói: “Lúc đầu tôi nghe mấy em học cùng lớp Vy nói từ nhỏ đến nay em không ăn hạt cơm nào, tôi ngạc nhiên và không tin vào sự thật vì trông Vy rất khỏe mạnh và học giỏi. Tôi gọi em lên hỏi thử, em chỉ cười và trả lời “dạ”. Tôi không ngờ một cơ thể khỏe mạnh và học giỏi như em lại không ăn cơm mà vẫn hoạt động như các bạn bình thường khác”.

Cô Tòng cho biết thêm, hiện Vy đã vượt qua vòng thi học sinh giỏi môn văn cấp huyện, em đang chuẩn bị cho vòng thi cấp tỉnh. Khi được hỏi về ước mơ, Vy cho biết sau này em muốn trở thành một bác sĩ. “Em còn ước mơ sau này trở thành người của công chúng nữa, em rất thích được hát và diễn kịch, dù biết rằng ước mơ này rất khó thực hiện” - Vy thổ lộ.

Theo Lý Kiều Lao Động

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

NHỮNG BÔ LÃO CỦA LÀNG TỶ PHÚ THẾ GIỚI


Thứ bảy, ngày 16 tháng ba năm 2013


BÔ LÃO CỦA LÀNG TỶ PHÚ THẾ GIỚI

Những bô lão của làng tỷ phú thế giới

Người cao tuổi nhất trong danh sách tỷ phú của Forbes năm nay là David Rockefeller (Mỹ) - 97 tuổi, còn người ít tuổi nhất trong Top 10 - Marcel Adams cũng đã 92 tuổi.

Tuổi: 97
Tổng tài sản: 2,7 tỷ USD
Quốc tịch: Mỹ
David Rockefeller, Sr. là cháu nội của John D. Rockefeller - người gây dựng đế chế dầu mỏ Standard Oil, góp phần thúc đẩy cuộc cách mạng công nghiệp hóa tại Mỹ.

2. Kirk Kerkorian

Tuổi: 95
Tổng tài sản: 3,3 tỷ USD
Quốc tịch: Mỹ
Kerkorian chỉ học hết lóp 8, là cựu vận động viên đấm bốc và tham gia huấn luyện phi công lái máy bay chiến đấu trong Đại chiến thế giới II. Ông bắt đầu kinh doanh tại Las Vegas năm 1962 bằng việc mua một mảnh đất. Kerkorian mở khách sạn - casino MGM đầu tiên sau khi thâu tóm một xưởng phim năm 1969.

3. Karl Wlaschek

Tuổi: 95
Tổng tài sản: 4,8 tỷ USD
Quốc tịch: Áo
Wlaschek là một trong những tài phiệt bất động sản lớn nhất tại Áo. Ở tuổi 95, ông vẫn lấy người vợ thứ 5 kém mình 30 tuổi vào tháng 4 năm ngoái.

4. Henry Hillman

Tuổi: 94
Tổng tài sản: 2,3 tỷ USD
Quốc tịch: Mỹ
Hillman là người đã mạnh tay rót vốn vào các công ty đầu tư mạo hiểm ở Thung lũng Silicon như Kleiner Perkins Caufield & Byers hay gã khổng lồ Kohlberg Kravis Roberts (KKR).

5. George Mitchell

Tuổi: 93
Tổng tài sản: 2 tỷ USD
Quốc tịch: Mỹ
George Mitchell là cha đẻ của công nghệ khoan lấy khí đốt từ đá phiến để khai thác tại mỏ Barnett bang Texas (Mỹ).

6. Anne Cox Chambers

Tuổi: 93
Tổng tài sản: 12 tỷ USD
Quốc tịch: Mỹ
Anne Cox Chambers là cháu gái nhà sáng lập Tập đoàn Cox - James M. Cox. Bà hiện vẫn là thành viên HĐQT tập đoàn này.

7. Sulaiman Al Rajhi

Tuổi: 93
Tổng tài sản: 6 tỷ USD
Quốc tịch: Ảrập Xêút
Đồng sáng lập ngân hàng Al Rajhi Bank hiện vẫn giữ 20% cổ phần tại đây. Tháng 5/2011, ông từng tuyên bố sẽ đóng góp một phần tài sản để làm từ thiện.

8. Karl Albrecht

Tuổi: 93
Tổng tài sản: 26 tỷ USD
Quốc tịch: Đức
Albrecht sở hữu chuỗi siêu thị giảm giá Đức - Aldi Sud với 4.600 chi nhánh tại 9 quốc gia. Trong đó, chỉ riêng tại Mỹ đã là 1.200 siêu thị.

9. William Moncrief, Jr.

Tuổi: 92
Tổng tài sản: 1 tỷ USD
Quốc tịch: Mỹ
Tài phiệt dầu mỏ bắt đầu phát tài từ tháng 1/2010 khi khám phá ra một mỏ khí có trữ lượng gần 170 tỷ m3. Năm 1939, ông từng muốn bỏ học để trở thành tay golf chuyên nghiệp, nhưng đã bị cha cản lại.

10. Marcel Adams

Tuổi: 92
Tổng tài sản: 1,1 tỷ USD
Quốc tịch: Canada
Sống sót sau khi bị đưa đến một trại lao động trong Đại chiến thế giới II, Adams di cư đến Canada và làm việc trong ngành đồ da ở Quebec. Ông hiện là một trong những người có bất động sản lớn nhất thành phố này.

THÙY LINH

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

HUẾ TRONG MẮT NGƯỜI NHẬT BẢN

Thứ bảy, ngày 23 tháng ba năm 2013

HUẾ TRONG MẮT MỘT HỌA SỸ NHẬT BẢN

Chủ Nhật, 24/03/2013 - 00:31

Xem những khung hình lãng mạn về một thành phố nước ở Việt Nam

(Dân trí) – Triển lãm ảnh nghệ thuật của nghệ sĩ Hasegawa Taro (Nhật Bản) vừa diễn ra ngày 23/3 tại New Space Art Foundation (số 15 đường Lê Lợi, TP Huế) đã đem lại nhiều cảm xúc cho chính ngay những người dân Huế về một thành phố nước lạ lẫm nơi họ đang ở.

Lấy chủ đề “Thành phố nước” (Mizumachi) để đặc tả nhiều góc cạnh của cố đô Huế vốn mát mẻ bình yên với nhiều dòng sông tự nhiên, sông đào bao quanh, nghệ sĩ Nhật Bản với con mắt tinh tế đã đặt cảm xúc tự nhiên qua các khung hình rất lãng mạn và đẹp đến không ngờ.
“Sau những ngày sống ở đây, mỗi ngày tôi đạp xe lang thang, vừa chụp ảnh vừa suy nghĩ làm sao để truyền tải cho mọi người “bầu không khí tràn đầy sức sống” của người dân Huế khi ngắm nhìn những khoảnh khắc sông nước mà tôi đã ghi lại được trong các tác phẩm lần này.
Nghệ sĩ Hasegawa Taro
Nghệ sĩ Hasegawa Taro
Tôi chọn thời gian là đêm khuya và sáng sớm – thời điểm có thể ghi lại được bức hình một cách bình dị nhất. Huế là một thành phố tràn ngập thứ gọi là “hương vị cuộc sống”. Tôi thực sự rung động trước sự mới mẻ và đầy sức sống ở nơi đây” – nghệ sĩ Hasegawa tâm sự về cảm hứng sáng tác bộ ảnh “Thành phố nước”.
Triển lãm cũng nằm trong khuôn khổ kỷ niệm 40 năm thiết lập ngoại giao chính thức giữa Việt Nam – Nhật Bản, kéo dài từ 23/3-3/4.
Huế trong đêm hiện lên đẹp lung linh với những dòng sông tuyệt đẹp bao quanh
Huế trong đêm hiện lên đẹp lung linh với những dòng sông tuyệt đẹp bao quanh
Huế trong đêm hiện lên đẹp lung linh với những dòng sông tuyệt đẹp bao quanh
Huế trong đêm hiện lên đẹp lung linh với những dòng sông tuyệt đẹp bao quanh
Huế trong đêm hiện lên đẹp lung linh với những dòng sông tuyệt đẹp bao quanh
Trong 1 đêm trăng thanh, đứng ở bãi cỏ bờ bắc sông Hương nhìn qua khu phố Tây đường Lê Lợi
Trong 1 đêm trăng thanh, đứng ở bãi cỏ bờ bắc sông Hương nhìn qua khu phố Tây đường Lê Lợi
Phố cổ
Phố cổ
Phố cổ 
Phố cổ
Phố cổ
Phố cổ
Phố cổ
Phố cổ
Huế đẹp liêu trai, nhạt nhòa với những ánh đèn, ánh nước hắt lên từ sông được nghệ sĩ làm hiệu ứng mờ ảo
Đại Dương

ĐỜI CUA - KIẾP CÁY

ĐỜI CUA,KIẾP CÁY





Người bảo phận ta thế được rồi
Sao còn trăn trở chuyện xa xôi
Đời cua “máy” riết chưa tròn lỗ
Kiếp cáy rồi ra vẫn.......thế thôi ?
Làng Hóp 24-3-2013 T.D

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

CỰU BINH MỸ ĐÚC TƯỢNG MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

Cựu binh Mỹ đúc tượng sống mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ già 96 tuổi nằm thiêm thiếp. Ngoài cửa sổ, một người Mỹ tuổi chừng thất thập mải mê nhào nặn mẫu đất sét trên bệ tượng. Thi thoảng ông dừng tay nhìn mẹ qua cửa sổ, hoặc chạy vào đứng bên giường lặng ngắm gương mặt người mẫu của mình…

Cựu binh Jim không nén được xúc động bên Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nhứt. Ảnh: Hoài Nam. 
Cựu binh Jim không nén được xúc động bên Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nhứt. Ảnh: Hoài Nam.

Bài điếu văn chưa đọc

Chuyện về mẹ Nguyễn Thị Nhứt, có chồng và 4 con trai hy sinh, tôi biết từ cách đây hơn 20 năm. Kể từ sau bài báo tôi viết về khả năng tìm mộ liệt sĩ của ông Năm Chiến ở Bình Sa, Thăng Bình (Quảng Nam). Khi ấy, ông Chiến còn chưa là nhà ngoại cảm có tiếng như sau này, chỉ là anh nông dân bình thường có chút ít khả năng đặc biệt.

Chị Kim Dung - đồng nghiệp cùng cơ quan thời ấy - một hôm nhờ tôi chỉ đường về nhà ông Năm. Vợ chồng chị muốn tìm mộ anh Lê Văn Nhì, người anh trai hy sinh từ năm 1962.

“Tôi thật sốc khi biết rằng chỉ riêng làng xã Điện Hoà nhỏ bé này có tới 158 Mẹ Việt Nam anh hùng với hàng trăm đứa con đã hy sinh. Việt Nam có biết bao làng xã như vậy. Biết trong làng có 8 mẹ còn sống, tôi nhờ chị Dung nhắn với các mẹ rằng tôi nguyện sẽ đúc tượng tặng các Mẹ” - Cựu binh Jim Gion.
Anh Lê Nguyên Hồng, chồng chị Dung, kể: anh Nhì chiến đấu, hy sinh tại thị trấn Vĩnh Điện, bị địch phơi xác suốt nhiều ngày đêm. Bọn lính canh xác anh ngặt quá, nên mẹ Nhứt, cùng người chị dâu cả tên là Bảy và anh Hồng lúc ấy mới tròn 10 tuổi chỉ biết nén đau thay nhau canh chừng từ xa. Đợi lúc chúng xao nhãng là lén đưa anh về chôn.

Nhưng rồi một đêm, ba mẹ con có việc phải về nhà, khi chạy ra mới hay chúng vứt xác anh ở đâu đó rồi, còn dùng xe ủi chà lấp. 30 năm sau, năm 1992, khi ông Năm Chiến dùng ngoại cảm tìm thấy, thi thể anh Nhì bị xe ủi cắt chỉ còn một nửa, nguyên vẹn nhất là mấy đoạn xương ống...

Chồng và 5 con trai lần lượt ra trận, mẹ Nhứt bám trụ ở quê nhà đào hầm nuôi giấu cán bộ. Có thời điểm vườn nhà mẹ ở thôn Quang Hiện (Điện Hoà, Điện Bàn) có đến 6 hầm bí mật che chở cho cả trung đội quân giải phóng.

Một buổi sáng năm 1963, có kẻ chỉ điểm, lính Mỹ và tay sai ập đến dùng dùi cui, lưỡi lê, gậy gộc thay nhau tra tấn mẹ giữa sân nhà. Suốt cả ngày không moi được lời khai nào, chiều tối thấy mẹ lịm sâu giữa vũng máu, chúng khiêng mẹ vứt ngoài bờ sông. Đêm đó, bà con đốt đuốc đem mẹ về chạy chữa. Nhưng đôi mắt mẹ đã vĩnh viễn không còn nhìn thấy gì. Khi ấy mẹ 45 tuổi.

Năm 1966, mẹ Nhứt chịu cùng lúc 3 cái tang của chồng và hai con trai. Tháng 4, anh Lê Văn Tam ngã xuống trong trận chiến khốc liệt ở cầu Bồng Sơn (Bình Định). Cuối tháng 10, anh Lê Văn Tứ (Túc) là Thường vụ tỉnh Đoàn Quảng Đà bị địch phục kích, hy sinh khi mới 25 tuổi. Chỉ 2 ngày sau, chồng mẹ là ông Lê Văn Cự hy sinh trong trận chống càn. Nước mắt mẹ cạn khô trên đôi mắt đã loà. Nhưng trong dòng người xuống Vĩnh Điện biểu tình chống chiến tranh, đòi hoà bình tự do, vẫn luôn có mẹ đi đầu. Những căn hầm bí mật trong vườn mẹ vẫn là nơi trú ẩn an toàn nhất cho cán bộ, bộ đội.

Tết Mậu Thân 1968, anh Lê Văn Đủ (tức Lê Nguyên Hồng), con trai út của mẹ - chiến sĩ biệt động thành Đà Nẵng bị địch bắt đày ra Côn Đảo khi mới tròn 16 tuổi. Ba năm sau, năm 1971, từ Côn Đảo, anh Hồng nhận được thư chị Bảy, vợ anh cả Lê Văn Nhất.

“Em ơi, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, em cũng ráng sống nghe em. Ngày em trở về, dù không còn nguyên vẹn hình hài, chị cũng nguyện nuôi em suốt đời. Vì giờ này em là người con trai duy nhất trong gia đình mình đấy. Mất em, mẹ không thể sống nổi đâu. Ráng sống nghe em...”. Lập tức, anh Hồng hiểu vậy là anh Hai Nhất cũng đã hy sinh. Khi đó anh đang là Bí thư Đảng uỷ xã Điện Hoà...

Nhiều chi tiết về cuộc đời mẹ Nhứt ghi ở trên, tôi chép lại từ điếu văn khóc mẹ của chị Dung, anh Hồng. Bài điếu văn dài và cảm động ấy phút cuối lại chưa cần dùng đến. Số là mùng 6 Tết Quý Tỵ vừa rồi, mẹ Nhứt vào tuổi 96, bỗng nhiên nằm thiếp đi bằn bặt, hơi thở cạn dần, lay mãi không dậy. Con cháu hốt hoảng, nghĩ mẹ đã đến lúc phải đi, bèn chia nhau lo hậu sự.

Đêm ấy, chị Dung ngồi viết những lời cuối đầy nước mắt cho mẹ. Nhưng rồi, mẹ dần hồi tỉnh, lại ngày ngày bên khu vườn xanh mát nằm nghe con cháu tâm sự, chuyện trò. Dù từ lâu mắt mẹ đã không còn thấy, tai đã không còn nghe, giao tiếp bây giờ của mẹ là những nụ cười thoảng trên gương mặt nhăn nheo...

Con xin lỗi Mẹ!

Nơi khu vườn làng quê yên ả ấy, mẹ Nhứt có lẽ không biết có một người lính Mỹ cầm súng ở Việt Nam ngày nào, mấy ngày nay đang mải mê nặn tượng mình. Ông chụp ảnh chân dung mẹ đủ mọi góc độ. Sưu tầm lại những tấm ảnh hiếm hoi của mẹ nhiều năm trước cùng gia đình khi còn tự ngồi được. Và rồi khối đất sét đặt bên ngoài cửa sổ giường mẹ dưới bàn tay khéo léo của ông, bỗng dần có linh hồn. Nhiều lúc thấy ông buông tay, nhìn đăm đắm qua ô cửa. Có lúc thấy ông ngồi một mình nắm tay mẹ thủ thỉ trò chuyện. Kể về mẹ của mình. Về những nỗi buồn. Nhiều lần ông lặp lại mấy từ cảm ơn và xin lỗi.

Cựu binh Jim cùng gia đình mẹ Nhứt dùng bữa với mỳ Quảng. Ảnh: Trần Tuấn.
Cựu binh Jim cùng gia đình mẹ Nhứt dùng bữa với mỳ Quảng. Ảnh: Trần Tuấn.

Người cựu binh Mỹ ấy có tên là Jim Gion, 66 tuổi, đến từ Portland thành phố ven bờ duyên hải Thái Bình Dương thuộc tiểu bang Oregon.

Tháng 5/1969, trong bộ đồ lính hải quân viễn chinh, Jim, 22 tuổi, có mặt tại quân cảng Đà Nẵng. Đang học đại học năm 2 ngành điêu khắc, bị người yêu “đá”, chàng sinh viên máu nghệ sỹ bèn chán đời bỏ học. Rồi bị gọi đi lính.

Chị Dung kể, sau khi Jim đồng ý đúc tượng cho mẹ Nhứt, cả nhà chưa kịp mừng, bỗng giật mình, lo không biết mẹ đang còn sống, đúc tượng có “hệ” gì không. Gia đình sắm sửa mâm lễ khấn ông bà tổ tiên cho phép đúc tượng mẹ để con cháu bây giờ và mãi sau này còn được thấy mẹ. Quả nhiên mấy lần gieo quẻ, đều thuận. Tôi hỏi ở Mỹ có kiêng đúc tượng người sống không, Jim bật cười: “Ở Mỹ, mọi người đều biết họ sẽ chết”.
Jim kể ông chọn hải quân – thời gian quân ngũ dài tới 4 năm, gấp đôi lính thường - vì “không muốn bắn ai, cũng không muốn ai bắn mình”. Hải quân, nhất là lính văn phòng như ông thường không phải xung trận. Một năm đóng ở Sơn Trà – Đà Nẵng, rồi thêm 1 năm ở quân cảng Sài Gòn, đúng là Jim chưa phải chĩa súng vào ai.

Tháng 5/1971, hạ sĩ Jim Gion được ra quân, về học xong ngành điêu khắc rồi qua Nhật sống luôn cả chục năm sau đó. Hai đời vợ Nhật lần lượt cho ông hai đứa con gái. “Những tháng năm đó tôi chán nản lắm, nghĩ nhiều về cuộc chiến tranh mà tôi chứng kiến. Người Mỹ không nên có mặt ở Việt Nam”.

Lựa lúc Jim ngồi bên mẹ Nhứt, tôi hỏi khi đi lính, mẹ ông ở nhà có lo lắng nhiều không. “Mẹ tôi rất lo, viết nhiều thư, nhưng rồi cũng yên tâm vì tôi đóng ở trung tâm Đà Nẵng, Sài Gòn, chứ không phải đến những nơi khốc liệt như ngôi làng này”.

Năm 2000, Jim lần đầu trở lại Việt Nam. Ông muốn xem đất nước hoang tàn vì chiến tranh này hồi sinh bằng cách nào. Rồi từ đó ông liên tục quay lại, mà như ông nói, bởi tấm lòng “rất lương thiện” của người Việt.

Trên chuyến tàu đầu tiên từ TP Hồ Chí Minh ra Đà Nẵng dạo ấy, ông được một bà mẹ Việt Nam vui vẻ chia sẻ món đồ để cùng “ăn cho vui”. Người chạy xe ôm lần đầu tiên gặp ở ga Đà Nẵng năm 2006, lập tức trở thành người bạn thân thiết.

Người đàn ông chạy xe ôm ấy tên là Nguyễn Nghĩa, trước 1975 từng đi lính, sau giải phóng gia nhập lực lượng TNXP qua chiến trường Campuchia phục vụ chiến đấu. Giữa hai người đàn ông là biết bao câu chuyện về chiến tranh.

Jim còn có một người bạn thân ở Bình Dương tên là Đoàn Tấn Huệ, chủ một xưởng đúc đồng. Jim từng đưa Huệ qua Mỹ học phương pháp đúc đồng hiện đại. Chất liệu đồng hoàn toàn được Jim đưa từ Mỹ sang. Cùng Huệ, Jim đã làm nhiều tượng ở nhiều nơi tại Việt Nam.

Cụm từ “Mẹ Việt Nam anh hùng” lần đầu tiên được bổ sung vào vốn từ tiếng Việt của Jim cách đây chừng 1 tháng. Đó là lần ông tình cờ gặp chị Dung khi mới quay lại Đà Nẵng.

Thông qua người bạn, biết ông là nhà điêu khắc, chị Dung đánh tiếng hỏi ông về việc đúc tượng mẹ mình. Không hiểu sao lúc ấy, câu đầu tiên Jim hỏi chị là mắt mẹ còn sáng không? Thế rồi, sau những gì chị Dung kể, Jim lặng người. Đặc biệt là khi ông được đọc bài điếu văn về mẹ...

Jim vừa hoàn thành mẫu chân dung mẹ Nhứt. Khó nhất là phần tóc của mẹ giờ không còn. Cuối cùng, chị Bảy, con dâu mẹ trở thành người làm mẫu tóc cho mẹ.

Tượng mẹ đúc bằng đồng ở Bình Dương còn phải qua rất nhiều công đoạn nữa. Nhưng Jim sẽ đưa về Mỹ để hoàn thiện khâu cuối cùng, trước khi mang về Quảng Nam tặng mẹ.

Theo Trần Tuấn
 Tiền Phong

TRUNG QUỐC LẠI XÂM PHẠM TRƯỜNG SA


Trung Quốc cử tàu ngư chính lớn nhất xâm phạm Trường Sa

Tân Hoa xã đưa tin tàu ngư chính lớn nhất Trung Quốc mang tên Ngư chính 312 ngày 22/3 đã di chuyển tới quần đảo Trường Sa của Việt Nam trên Biển Đông để thực hiện cái gọi là "nhiệm vụ thực thi luật pháp".

Một tàu ngư chính của Trung Quốc.
Một tàu ngư chính của Trung Quốc. Ảnh: Xinhua
Ngư chính 312, tàu lớn nhất về trọng lượng rẽ nước của Trung Quốc, lúc 10h30 đã rời Quảng Châu, thủ phủ tỉnh Quảng Đông, miền nam Trung Quốc.

Tàu Ngư chính 312 có trọng lượng rẽ nước là 4.950 tấn, có khả năng thực hiện hải trình 2.400 hải lý và chạy với tốc độ tối đa 14 hải lý/giờ.

Mới đây tàu khảo sát khoa học nghề cá đầu tiên do Trung Quốc tự thiết kế, chế tạo có trọng tải lớn nhất đã đến vùng biển Trường Sa của Việt Nam để điều tra tài nguyên nghề cá.

Rõ ràng bất chấp sự phản đối của Việt Nam, phía Trung Quốc vẫn liên tục xâm phạm chủ quyền của Việt Nam tại Biển Đông bằng mọi cách.

Ngày 19/3, đại diện Ủy ban Biên giới quốc gia nêu rõ Việt Nam có đầy đủ chứng cứ pháp lý và lịch sử khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

"Các hoạt động nêu trên của Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam. Việt Nam một lần nữa bác bỏ cái gọi là 'thành phố Tam Sa' và yêu cầu Trung Quốc chấm dứt các hoạt động vi phạm chủ quyền của Việt Nam, không có hành động cản trở hoạt động nghề cá bình thường và hợp pháp của các tàu cá và ngư dân Việt Nam".
Theo Vietnam+

MỘT CÂU HỎI NÓNG

Trung Quốc bá quyền thế giới sẽ ra sao?

Hôm nay, 22/3, Hoàn Cầu đã có bài xã luận bàn về việc liệu Trung Quốc có bá quyền thế giới hay không? Nếu bá quyền, Trung Quốc sẽ phải trả giá như thế nào?

'Không bắt nạt nước khác'

 
 'Không bắt nạt nước khác'
Hoàn Cầu cho rằng, sự phát triển mạnh mẽ của Trung Quốc đã khiến cộng đồng quốc tế lo ngại rằng bản đồ sức mạnh quốc tế sẽ có sự thay đổi. Các nước lo ngại chủ yếu là xuất phát từ những bài học lịch sử của họ, vì đúng là trong quá khứ, có vô số ví dụ cho thấy nước mạnh ắt sẽ bá quyền. Bản thân một số nước phát triển phương Tây đều một thời lớn mạnh rồi bá quyền xâm lược các nước khác. Họ dựa vào kinh nghiệm của chính bản thân mình để phán đoán con đường phát triển của các nước khác, không khó lý giải cách tư duy này.
Hoàn Cầu tuyên bố Trung Quốc sẽ mạnh nhưng không bá quyền, lý do là sự phát triển của Trung Quốc cần môi trường hòa bình, và do Trung Quốc cũng đã từng bị xâm lược, bị sỉ nhục, chính vì thế “kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” những điều mình không muốn thì không bao giờ gây cho người khác. Tuy nhiên, logic này dường như không thể thuyết phục những người có lập trường hồ nghi với Trung Quốc. Trong tư duy của họ, một quốc gia thành công không những có thể tìm kiếm sự phát triển thông qua nền hòa bình, mà cũng có thể lợi dụng xung đột để mưu lợi cho mình. Nhìn lại lịch sử Trung Quốc, ở một số giai đoạn trong thời cổ đại, đặc biệt là khi các dân tộc thiểu số nắm quyền, cũng có không ít hành động mở rộng biên giới, xâm chiếm các nước, đây là giai đoạn không dựa trên cơ sở phát triển hòa bình.
Hoàn Cầu lập luận những kinh nghiệm của phương Tây không thể quyết định được việc sau khi lớn mạnh, Trung Quốc ắt sẽ đi theo con đường thực dân mà phương Tây đã đi qua. Trong quá khứ Trung Quốc đã từng chịu nhiều mất mát dưới chế độ thực dân, chắc chắn Trung Quốc sẽ không bắt nạt các nước khác, nếu không lãnh đạo Đặng Tiểu Bình đã không tuyên bố trước Liên Hợp Quốc rằng: “Trung Quốc không phải là siêu cường quốc, và cũng mãi mãi sẽ không làm siêu cường quốc. Nếu một ngày nào đó, Trung Quốc cũng biến thành siêu cường quốc đi thôn tính, can thiệp, bắt nạt, bóc lột các nước khác, nhân dân trên toàn thế giới cần đoàn kết với nhau, cùng nhân dân Trung Quốc lật đổ chính phủ Trung Quốc”.

Quyền lợi Trung Quốc đang bị xâm phạm?

Chính vì thế, trong lúc vẽ ra viễn cảnh hòa bình, Trung Quốc cũng có thể tưởng tượng những sai lầm mà mình có thể mắc trong tương lai, có thể sẽ xưng bá xưng vương. Để thế giới tin vào lộ trình phát triển hòa bình của Trung Quốc, đảm bảo rằng Trung Quốc mạnh nhưng không theo chủ nghĩa bá quyền, Bắc Kinh cần giải quyết ba vấn đề sau:
Một là tin tưởng rằng bá quyền sẽ không có lợi cho sự phát triển đất nước, chỉ gây thiệt hại cho Trung Quốc. Mạnh nhưng không bá quyền, không những là đường lối, mà cũng là sự tính toán cho lợi ích quốc gia. Muốn xây dựng các nguyên tắc quốc tế, thì phải duy trì nền hòa bình, bá quyền sẽ mất điểm. Xã hội loài người trong quá khứ và hiện tại, hiện tượng bá quyền không phải là ít, nguyên nhân là do bá quyền thường đem lại lợi ích cho nước bá quyền.
Thứ hai, cần dùng chế độ để kiểm soát mọi hành vi của mình, ngăn ngừa sự bá quyền. Cái gọi là bá quyền tức là lối tư duy và hành vi ép người khác phải làm theo ý nguyện của mình. Phản đối bá quyền thì buộc phải đề ra giải pháp tốt để các nước được tôn trọng và có vai trò bình đẳng như nhau, trong quan hệ ngoại giao áp dụng luật quốc tế và luật quốc gia kêu gọi sự tôn trọng lẫn nhau, nghiêm cấm hành vi chỉ chạy theo lợi ích, xâm phạm quyền lợi chính đáng của các nước khác. Dùng pháp luật để quy phạm mọi hành vi sao cho các nước đều được đối xử bình đẳng, đây là giải pháp tốt để tránh xa chủ nghĩa bá quyền. Tôn trọng pháp luật trước hết phải được thể hiện trong việc tôn trọng luật quốc tế trong hoạt động ngoại giao, đặc biệt là nghiêm túc tuân thủ các điều luật quốc tế mà Trung Quốc đã tham gia và phê chuẩn, không được vượt quyền.
Thứ ba, Hoàn Cầu đề nghị cần đưa ra biện pháp trừng phạt nghiêm khắc đối với các hành vi bá quyền quốc tế, để kẻ bá quyền thiệt hại nặng nề. Mười năm trước Mỹ sử dụng vũ lực với Iraq chính là lạm dụng sự bá quyền. Lúc đó cộng đồng quốc tế không đủ sức để ngăn chặn Mỹ, giờ đây vẫn không đủ sức để truy cứu trách nhiệm chiến tranh của Mỹ. Sau khi lớn mạnh hơn, Trung Quốc sẽ phải có trách nhiệm hợp tác với cộng đồng quốc tế để xây dựng nên hệ thống quốc tế mới, kịp thời ngăn chặn hành vi như đòn phủ đầu của Mỹ với Iraq hoặc truy cứu trách nhiệm của Mỹ. Như thế bất kỳ nước nào cũng phải thấy kiêng dè trước sự trừng phạt này, chính vì thế cộng đồng quốc tế sẽ rất tin tưởng vào sự trỗi dậy của các nước lớn bao gồm Trung Quốc.
Hoàn Cầu khẳng định, thực tế cho thấy, trong khi một số quốc gia bá quyền lo ngại trong tương lai có thể Trung Quốc sẽ bá quyền thì bản thân Trung Quốc hiện tại vẫn đang bị xâm phạm quyền lợi, điều rõ nét nhất là các nước siêu cường quốc hiện nay vẫn đang cản trở sự nghiệp thống nhất đất nước của Trung Quốc. Hoàn Cầu một mực đòi 'các nước bá quyền' cần chấm dứt các hành vi nghiêm trọng tổn hại đến lợi ích của Trung Quốc, và biện bạch rằng việc Bắc Kinh đưa ra các biện pháp chính đáng để ngăn chặn hành vi bá quyền không phải xưng bá mà là hành động chính nghĩa đòi lại sự công bằng bằng chính thực lực của mình.

Theo Huy Long
Tiền phong

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

THƠ NGUYỄN DUY

Thứ năm, tháng ba 21

Nguyễn Duy. Nhìn từ xa... Tổ quốc!


Nhà thơ Nguyễn Duy
 Nguyễn Duy.
       Nhìn từ xa... Tổ quốc!


Ðối diện ngọn đèn
trang giấy trắng như xeo bằng ánh sáng
Ðêm bắc bán cầu vần vụ trắng
nơm nớp ai rình sau lưng ta
Nhủ mình bình tâm nhìn về quê nhà
xa vắng
núi và sông
và vết rạn địa tầng
Nhắm mắt lại mà nhìn
thăm thẳm
yêu và đau
quằn quại bi hùng
Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng
cột biên giới đóng từ thương đến nhớ
*

Ngọn đèn sáng trắng nóng mắt quá
ai cứ sau mình lẩn quất như ma
Ai ?
im lặng
Ai ?
cái bóng !
A… xin chào người anh hùng bất lực dài ngoẵng
bóng máu bầm đen sõng soài nền nhà
Thôi thì ta quay lại
chuyện trò cùng cái bóng máu me ta
*

Có một thời ta mê hát đồng ca
chân thành và say đắm
ta là ta mà ta cứ mê ta[*]
Vâng – đã có một thời hùng vĩ lắm
hùng vĩ đau thương hùng vĩ máu xương
mắt người chết trừng trừng không chịu nhắm
Vâng – một thời không thể nào phủ nhận
tất cả trôi xuôi – cấm lội ngược dòng
thần tượng giả xèo xèo phi hành mỡ
ợ l
ên thum thủm cả tim gan
*

Ta đã xuyên suốt cuộc chiến tranh
nỗi day dứt không nguôi vón sạn gót chân
nhói dài mỗi bước
Thời hậu chiến vẫn ta người trong cuộc
xứ sở phì nhiêu sao thật lắm ăn mày ?
Ai ?
không ai
Vết bầm đen đấm ngực
*

Xứ sở nhân tình
sao thật lắm thương binh đi kiếm ăn đủ kiểu
nạng gỗ khua rỗ mặt đường làng
Mẹ liệt sĩ gọi con đội mồ lên đi kiện
ma cụt đầu phục kích nhà quan
Ai ?
không ai
Vết bầm đen quều quào giơ tay
*

Xứ sở từ bi sao thật lắm thứ ma
ma quái – ma cô – ma tà – ma mãnh…
quỉ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài
Ðêm huyền hoặc
dựng tóc gáy thấy lòng toang hoác
mắt ai xanh lè lạnh toát
lửa ma trơi
Ai ?
không ai
Vết bầm đen ngửa mặt lên trời
*

Xứ sở linh thiêng
sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác
đánh quả tù mù trấn lột cả thần linh
Giấy rách mất lề
tượng Phật khóc Ðức Tin lưu lạc
Thiện – Ác nhập nhằng
Công Lý nổi lênh phênh
Ai ?
không ai
Vết bầm đen tọa thiền
*

Xứ sở thông minh
sao thật lắm trẻ con thất học
lắm ngôi trường xơ xác đến tang thương
Tuổi thơ oằn vai mồ hôi nước mắt
tuổi thơ còng lưng xuống chiếc bơm xe đạp
tuổi thơ bay như lá ngã tư đường
Bịt mắt bắt dê đâu cũng đụng thần đồng
mở mắt… bóng nhân tài thất thểu
Ai ?
không ai
Vết bầm đen cúi đầu lặng thinh
*

Xứ sở thật thà
sao thật lắm thứ điếm
điếm biệt thự – điếm chợ – điếm vườn…
Ðiếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn
Vật giá tăng
vì hạ giá linh hồn
Ai ?
không ai
Vết bầm đen vò tai
*

Xứ sở cần cù
sao thật lắm Lãn Ông
lắm mẹo lãn công
Giả vờ lĩnh lương
giả vờ làm việc
Tội lỗi dửng dưng
lạnh lùng gian ác vặt
Ðạo Chích thành tôn giáo phổ thông
Ào ạt xuống đường các tập đoàn quân buôn
buôn hàng lậu – buôn quan – buôn thánh thần – buôn tuốt…
quyền lực bày ra đấu giá trước công đường
Ai ?
không ai
Vết bầm đen nhún vai
*

Xứ sở bao dung
sao thật lắm thần dân lìa xứ
lắm cuộc chia li toe toét cười
Mặc kệ cỏ hoang cánh đồng gái góa
chen nhau sang nước người làm thuê
Biển Thái Bình bồng bềnh thuyền định mệnh
nhắm mắt đưa chân không hẹn ngày về
Ai ?
không ai
Vế
t bầm đen rứt tóc
*
Xứ sở kỷ cương
sao thật lắm thứ vua
vua mánh – vua lừa – vua chôm – vua chỉa
vua không ngai – vua choai choai – vua nhỏ…
Lãnh chúa xứ quân san sát vùng cát cứ
lúc nhúc cường hào đầu trâu mặt ngựa
Luật pháp như đùa như có như không có
một người đi chật cả con đường
Ai ?
không ai
Vết bầm đen gập vuông thước thợ
*

?…
?…
?…
*

Ai ?
Ai ?
Ai ?
Không ai !
Không ai !
Không ai !
Tự vấn – mỏi
vết bầm đen còng còng dấu hỏi
*

Thôi thì ta trở về
còn trang giấy trắng tinh chưa băng hoại
còn chút gì le lói ở trong lòng
*

Ðôi khi nổi máu lên đồng
hồn thoát xác
rũ ruột gan ra đếm
Chích một giọt máu thường xét nghiệm
tí trí thức – tí thợ cày – tí điếm
tí con buôn – tí cán bộ – tí thằng hề
phật và ma mỗi thứ tí ti…
Khốn nạn thân nhau
nặng kiếp phân thân mặt nạ
Thì lột mặt đi lần lữa mãi mà chi
dù dối nữa cũng không lừa được nữa
khôn và ngu đều có tính mức độ
*

Bụng dạ cồn cào bất ổn làm sao
miếng quá độ nuốt vội vàng sống sít
mất vệ sinh bội thực tự hào
Sự thật hôn mê – ngộ độc ca ngợi
bệnh và tật bao nhiêu năm ủ lại
biết thế nhưng mà biết làm thế nào
Chả lẽ bây giờ bốc thang chửi bới
thầy chửi bới nhe giàn nanh cơ hội
Chả lẽ bốc thang cỏ khô nhai lại
lạy ông-cơ-chế lạy bà-tư-duy
xin đừng hót những lời chim chóc mãi
Ðừng lớn lối khi dân lành ốm đói
vẫn còng làm cho thẳng lưng ăn
Ðổi mới thật không hay giả vờ đổi mới?
máu nhiễm trùng ta có thể thay chăng?
*

Thật đáng sợ ai không có ai thương
càng đáng sợ ai không còn ai ghét
Ngày càng hiếm hoi câu thơ tuẫn tiết
ta là gì ?
ta cần thiết cho ai ?
*

Có thể ta không tin ai đó
có thể không ai tin ta nữa
dù có sao vẫn tin ở con người
Dù có sao
đừng khoanh tay
khủng khiếp thay ngoảnh mặt bó gối
Cái tốt nhiều hơn sao cái xấu mạnh hơn ?
những người tốt đang cần liên hiệp lại!
*

Dù có sao
vẫn Tổ Quốc trong lòng
mạch tâm linh trong sạch vô ngần
còn thơ còn dân
ta là dân – vậy thì ta tồn tại
*

Giọt từng giọt
nặng nhọc
Nặng nhọc thay
Dù có sao
đừng thở dài
còn da lông mọc còn chồi nảy cây (*)


--
(*)  Thơ Chế Lan Viên
(*) Ca dao Quảng Trị

Mời  các tác giả, độc giả  nhắp chuột vào LINK  để đọc: 
QUY ƯỚC GỬI BÀI CỘNG TÁC VÀ GÓP Ý trên Tạp chí TIẾNG QUÊ HƯƠNG. trước khi gởi bài/comment  trên  tạp chí để tránh những rắc rối không đáng có và tạo điều kiện cho BBT chỉnh sửa bài, lên trang