Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

VIỆT NAM SẮP CÓ TẦU NGẦM

Thứ Hai, 10/09/2012 - 09:18

Hé lộ về tàu ngầm Nga sắp chuyển giao cho Việt Nam

(Dân trí) -Sự kiện Nga hạ thủy chiếc tàu ngầm đầu tiên trong 6 chiếc tàu ngầm bán cho Việt Nam đã thu hút được sự quan tâm của dư luận. Tạp chí Học viện Hải quân Mỹ (USNI) mới đây đã đăng bài viết chi tiết của giáo sư Carlyle A. Thayer về loại tàu ngầm này.
 >>  Cuối năm Nga chuyển giao Việt Nam tàu ngầm đầu tiên


Tàu ngầm
Tàu ngầm Yunes lớp Kilo.

Xin trích đăng bài viết của giáo sư Carlyle A. Thayer, chuyên gia về Việt Nam, giáo sư danh dự về chính trị học, Đại học New South Wales tại Học viện Quốc phòng Australia, Canberra.

Ngày 15/8, báo Thanh Niên đưa tin Việt Nam sẽ tiếp nhận chiếc tàu ngầm đầu lớp Kilo đầu tiên vào cuối năm nay, trong dự án mua 6 chiếc tàu ngầm loại này của Nga. 5 chiếc còn lại dự kiến sẽ được chuyển giao với tốc độ 1 chiếc/năm. Theo Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh, Việt Nam sẽ phát triển một hạm đội tàu ngầm hiện đại trong vòng 5, 6 năm nữa (2016-2017).

Cuối những năm 1980, Việt Nam đã tìm kiếm mua chiếc tàu ngầm đầu tiên của Liên Xô. Khi đó, một nhóm thủy thủ đã được chọn và được huấn luyện trên chiếc tàu ngầm chạy bằng diesel Project 641 thuộc Hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô. Nhưng chương trình sau đó đã bị ngưng trệ và hi vọng sở hữu chiếc tàu ngầm đầu tiên của Việt Nam đã bị trì hoãn khi Liên Xô tan rã.

Trong thỏa thuận đổi gạo lấy vũ khí năm 1977, Việt Nam đã mua hai chiếc tàu ngầm mini lớp Yogo của Triều Tiên. Các tàu này được neo đậu ở Cảng Cam Ranh để đại tu. Thông tin về hai chiếc tàu ngầm này không được tiết lộ trong suốt 13 năm, cho đến tháng 1/2010, báo Tuổi trẻ đã tiết lộ về sự tồn tại của M96, đơn vị tàu ngầm bí mật của Việt Nam với một bức ảnh chụp tàu ngầm Yugo và thủy thủ đoàn. Các tàu ngầm Yugo đã được sử dụng cho các hoạt động dưới đáy biển. Theo một tùy viên quân sự phương Tây ở Matxcơva, “kinh nghiệm từ tàu ngầm loại nhỏ cung cấp nền tảng cơ bản cho sự hiểu biết các hoạt động tàu ngầm và bảo trì.”

Mong muốn của Việt Nam sở hữu tàu ngầm với kích cỡ thông thường đã được thể hiện rõ vào năm 1997 sau chuyến thăm cảng Cam Ranh của tàu ngầm Nga Project 636 lớp Kilo. Năm 2000, các thông tin, không được xác nhận, cho biết là Việt Nam và Nga đã ký biên bản ghi nhớ liên quan đến khả năng bán tàu ngầm. Cũng trong năm đó, Việt Nam và Ấn Độ đã ký một thỏa thuận quốc phòng trong đó có một điều khoản liên quan đến việc hải quân Ấn Độ đào tạo thủy thủ cho Việt Nam, kể cả thủy thủ tàu ngầm.

Bối cảnh

Tháng 10/2002 Việt Nam đã yêu cầu Ấn Độ hỗ trợ huấn luyện về tàu ngầm và 4 năm sau Ấn Độ thông báo sẽ đào tạo các sinh viên sĩ quan và sĩ quan hải quân Việt Nam. Hiện Ấn Độ đang huấn luyện quy trình thoát hiểm ở tàu ngầm cho thủy thủ Việt Nam.

Năm 2008 đánh dấu một bước ngoạt lớn. Việt Nam đã đạt được thỏa thuận về nguyên tắc với Nga mua 6 chiếc tàu ngầm Project 636M lớp Kilo. Trong năm 2008, Bộ trưởng Quốc phòng và Chủ tịch nước Việt Nam đã có các chuyến công du riêng rẽ tới Mátxcơva để thúc đẩy thỏa thuận này.

Năm 2009, các nguồn tin từ giới công nghiệp Nga đã được công khai. Ngày 24/4, ông Vladimir Aleksandrov, tổng giám đốc Admiralteiskie Verfi (Nhà máy đóng tàu Admiralty) ở St Petersburg, thông báo là công ty của ông đã được chỉ định thực hiện hợp đồng chế tạo 6 tàu ngầm cải tiến Project 636 lớp Kilo. Giá mỗi chiếc tàu ngầm này là 300-350 triệu đô la và tổng giá trị hợp đồng là 1,8 - 2,1 tỷ đô la Mỹ.

Hợp đồng chính thức mua 6 chiếc tàu ngầm này được ký kết ở Mátxcơva, giữa nhà xuất khẩu vũ khí Nga Rosoboronexport và bộ Quốc phòng Việt Nam vào tháng 12/2009, dưới sự chứng kiến của Tổng thống Nga Putin và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng. Nhà máy đóng tàu Admiralty bắt đầu đóng chiếc tàu ngầm đầu tiên trong số 6 chiếc, trong lễ khởi công ngày 24/8/2010. Tàu ngầm này được hạ thủy ngày 28/08/2012, và sẽ trải qua một loạt thử nghiệm trên biển trước khi chuyển giao cho Việt Nam.

Thỏa thuận tàu ngầm giữa Việt Nam và Nga cũng bao gồm các điều khoản ngoài chuyển giao như huấn luyện thủy thủ, xây dựng cơ sở bảo dưỡng trên bờ. Tháng 3/2010, Việt nam chính thức yêu cầu sự hỗ trợ của Nga trong việc xây dựng một căn cứ tàu ngầm tại Vịnh Cam Ranh.

Tàu ngầm Project 636M lớp Kilo

Tàu ngầm Project 636M chính thức là tàu ngầm lớp Varshavyanka của Nga, nhưng nó được NATO gọi là lớp Kilo, nghĩa là tàu ngầm phi hạt nhân tấn công nhanh (SSK). SSK có thể thực hiện những sứ mệnh trong các cuộc chiến tàu ngầm, tàu chiến, bảo vệ ven biển, phá mìn, do thám và tuần tra nói chung.

Việt Nam đã đặt hàng phiên bản cản tiến mới nhất của 636MV, có tầm xa, tốc độ, độ tin cậy, sự chắc chắn, độ bền vững, các đặc tính âm thanh, tiếng động và hỏa lực đều tốt hơn so với phiên bản trước đó.

Tàu ngầm Project 636 lớp Kilo còn được Hải quân Mỹ đặt biệt danh là “lỗ đen” vì mức độ tĩnh lặng khi hoạt động của nó. Tàu ngầm Project 636MV đã cải tiến đặc tính tàng hình qua việc loại bỏ các van của khoang chứa nước và thân tàu được phủ nhiều lớp “ngói cao su” chống dội âm. Các lớp “ngói” này được gắn vào phần thân tàu và cánh ngầm nhằm hấp thụ sóng âm chủ động, qua đó, làm giảm và bóp méo các tín hiệu phản hồi. Các lớp “ngói chống dội âm” cũng ngăn chặn âm thanh phát ra từ trong tàu, làm giảm khả năng bị phát hiện bởi sóng âm thụ động.

Tàu ngầm lớp Kil cải tiến dài 73,8m, rộng 9,9m với với mức mớn nước là 6,2 m. Lượng choán nước khi nổi là 2.350 tấn và có thể lặn sâu 1/4 dặm. Tàu ngầm lớp Kilo cải tiến chạy bằng động cơ diesel-điện, có tầm xa 9.650km và có thể chạy 700km dưới nước với vận tốc 5km/h ở tốc độ chạy yên lặng. Tuy nhiên nó có thể đạt được vận tốc tối đa là 37km/h. Và có vẻ như Việt Nam không chọn trang bị hệ thống Air Propulsion độc lập có thể cho phép kéo dài thời gian hoạt động tuần tra. Thủy thủ đoàn của tàu lớp Kilo cải tiến là 57 người.

Tàu ngầm Project 636MV có 6 ống phóng ngư lôi 533 mm ở phía trước. Nó có thể mang tới 18 thủy lôi (6 nạp trong ống và 12 trên dàn phóng ) hoặc 24 thủy lôi ( mỗi ống có 2 quả và 12 quả trên dàn ). Hai trong số các ống phóng ngư lôi được thiết kế để điều khiển từ xa việc phóng ngư lôi với độ chính xác rất cao. Tàu lớp Kilo cải tiến cũng có thể bắn chặn tên lửa hành trình chống tàu với ống phóng ngư lôi. Tàu lớp Kilo cũng mang tên lửa phòng không MANPADS Strela-3.
Trong tháng 6/2010, có tin nói rằng tổng chi phí hợp đồng mua tàu ngầm của Việt Nam đã tăng từ ước tính ban đầu là 1,8 – 2,1 tỷ đô la lên thành 3,2 tỷ đô la. Các chi phí bổ sung bao gồm cả việc trang bị vũ khí và xây dựng cơ sở hạ tầng. Nguồn tin công nghiệp quốc phòng cho biết là các tàu ngầm lớp Kilo của Việt Nam sẽ được trang bị loại ngư lôi 53-56 hoặc loại TEST 76 hạng nặng. Nguồn tin này cũng dự đoán rằng tàu lớp Kilo của Việt Nam sẽ được gắn tên lửa chống tàu chiến, như 3M-54E hoặc 3M-54E1. Trong tháng 7/2011, ông Oleg Azizov, đại diện của công ty Rosoboronexport, khẳng định, Việt Nam sẽ nhận được loại tên lửa chống tàu chiến Novator Club-S (SS-N-27), với tầm bắn xa 300 km.
Môi trường hoạt động
Việt Nam mua tàu ngầm lớp Kilo với yêu cầu phục vụ các hoạt động trong vùng nước tương đối nông ở Biển Đông. Khi được đưa vào hoạt động, tàu ngầm sẽ giúp Việt Nam nâng cao năng lực giám sát các hoạt động của tàu thuyền bán quân sự nước ngoài và các tàu hải quân ở vùng biển ngoài khơi miền duyên hải Việt Nam và các vùng biển xung quanh quần đảo Trường Sa. Ngoài ra, các tàu ngầm lớp Kilo sẽ tạo phương tiện răn đe chống lại những âm mưu đánh chiếm nhanh một hòn đảo hoặc bãi đá của Việt Nam ở Biển Đông. Tổng quát hơn, tàu lớp Kilo sẽ cung cấp một khả năng chống tiếp cận khu vực, tuy khiêm tốn nhưng đủ mạnh, trước sự đe dọa của các tàu chiến của nước khác.
Trước khi có được những khả năng này, Việt Nam sẽ phải hội nhập được số tàu ngầm lớp Kilo này vào trong cơ cấu lực lượng quân sự và vào quá trình chuyển đổi lực lượng chiến đấu trên hai phương diện (trên mặt nước và trên không) sang ba phương diện (trên không, trên mặt nước và dưới mặt nước). Việt Nam cũng sẽ phải tìm kinh phí để bảo trì và sửa chữa cho phép các tàu lớp Kilo có thể hoạt động, và phát triển khả năng cứu hộ tàu ngầm. Các nhà phân tích công nghiệp quốc phòng dự báo là việc sử dụng và khai thác có hiệu quả loại tàu ngầm Kilo của Việt Nam sẽ ở trình độ nằm giữa SingaporeIndonesia. Các nhà phân tích này cho rằng việc Việt Nam phát triển một hạm đội tàu ngầm thực sự hiện đại trong những năm tới phụ thuộc rất nhiều vào sự hỗ trợ lâu dài của Nga và Ấn Độ.
Vũ Quý
Theo Usni

PHÁO HOA CỦA NGA CHÀO MỪNG APEC 2012

Thứ hai, 10/9/2012, 14:44 GMT+7

Ảnh màn pháo hoa triệu đô mừng APEC

Màn pháo hoa diễn ra tối 8/9, mừng hội nghị cấp cao APEC, tại thành phố cảng Vladivostok, Liên bang Nga.
Chương trình pháo hoa bao gồm 150 cảnh, với sự kết hợp của laser và âm nhạc cổ điển, hiện đại.
Những tia laser vẽ hoa trên nền trời.
Màn trình diễn kỳ ảo kéo dài 20 phút, tiêu tốn 8,6 triệu USD.
Trung bình, mỗi phút trình diễn tiêu tốn hết 430.000 USD.
Chương trình diễn ra tại vịnh Zolotoy Rog, gần một cây cầu dây văng mới xây xong nhân dịp APEC.
Trời mưa không ngăn cản người xem thưởng thức những màn pháo hoa ngoạn mục.
Khoảng 5.000 người đã đổ về đây để theo dõi màn trình diễn đặc sắc.
Trọng Giáp (Ảnh: foto.apec2012)

ĐỊA NGỤC Ở TRẦN GIAN...

"Địa ngục" ở trần gian - Kỳ 6: Những cuộc chiến tàn khốc

TT - Cửa phòng khách sạn bất ngờ bị đạp tung. Mấy gã bịt mặt xông vào lôi tuột cô gái đi. Ở bên ngoài, tên ma cô được chủ chứa giao nhiệm vụ bảo kê cô gái đành đứng thúc thủ trước mũi lê đã gí vào cổ.

Cô gái bị lôi tuột ra chiếc xe đang đợi khách...












Những cô gái bị chủ chứa Vân bóc lột tình dục, lại bị bắt cóc, bị bán lần thứ hai... - Ảnh: Q.Việt

Đêm kinh hoàng

Chuyện tưởng trong phim ảnh này lại từng xảy ra với nhiều cô gái bị đày đọa ở “địa ngục” xứ người mà chúng tôi tiếp cận được. Các chủ chứa và xã hội đen vừa bắt tay để buôn bán, mở rộng nguồn “hàng”, vừa sẵn sàng quay lưng đâm chém, cướp gái của nhau. Chúng giành nạn nhân về nhà thổ của mình, thậm chí bán đi chỗ khác hoặc ra giá để chủ chứa cũ chuộc lại.

Cay đắng tâm sự thân phận như món hàng, Nguyễn Thị Thao, quê ở xã Đoàn Kết, huyện Yên Thủy, tỉnh Hòa Bình khóc kể mình mới 16 tuổi đã bị lừa bán trong nhiều nhà thổ ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc suốt từ giữa tháng 10-2011. Một buổi tối, nhân viên khách sạn ở thị trấn Lình Coóng gọi bà Xao, chủ chứa của cô, điều “hàng” đến phục vụ. Các cô gái khác đang kẹt khách. Thao bị chủ chứa kêu hai tên “leng chảy”, tức ma cô, áp tải đến khách sạn. Chúng bắt cô ngồi giữa xe máy. Một tên cầm lái, gã còn lại ngồi ép phía sau đề phòng cô gái liều nhảy xuống đường...

19 giờ, Thao đến cổng khách sạn. Nhìn đám “leng chảy” đang lảng vảng đợi gái trước cổng, cô biết nhiều cô gái đồng phận như mình đang kẹt khách ở đây. Nhân viên đã biết mặt cô, không nói gì, chỉ thẳng lên lầu ba. Thao vừa gõ cửa phòng, bước vào thì hoảng hốt nhìn thấy sáu gã bặm trợn đang ngồi đợi sẵn. Từng nhiều lần bị vùi dập tập thể, nhưng cô vẫn linh cảm bất thường. Mặt chúng lạnh lẽo, không vồ vập lấy cô như bình thường. Một gã đứng tuổi với dấu xăm xám ngoét hai cánh tay, ra dáng đại ca hất hàm chỉ cô ngồi xuống giường trong lúc tên đàn em cài chốt cửa.

Thao căng thẳng ngồi xuống giường thì bất ngờ cả đám đè nghiến cô. Chúng trói chặt cô gái lại. Một tên còn nhét khăn vào miệng để cô hết la hét, vùng vẫy. Thấy cô gái yếu ớt chỉ còn chảy nước mắt, nằm yên, chúng ngang nhiên lôi cô xềnh xệch ra ngoài. Nhân viên khách sạn và hai tên ma cô của chủ chứa cử đi theo bảo kê Thao đành đứng im trước hung khí của bọn giang hồ.

Đám ma cô đang đợi các cô gái khác tiếp khách trong khách sạn cũng chỉ đứng nhìn. Đó không phải việc của chúng. Ra đến cổng, đám giang hồ đẩy nạn nhân lên chiếc ôtô đợi sẵn và chạy thẳng một mạch đến khu đồi hoang cách thị trấn Lình Coóng khoảng một giờ xe.

Tới chân đồi, chúng đẩy cô xuống xe, bắt trèo lên vạt rừng rậm. Thao tức tưởi khóc, lập cập theo chúng. Đã từng chứng kiến nhiều bạn bị cướp, cô không ngờ lại xảy đến với mình. Nếu chủ chứa không chuộc, cô phải “trả nợ” lại từ đầu ở nhà chứa khác chịu mua cô giá cao hơn.

Tuy nhiên, điều đó vẫn không kinh khủng bằng bị “mất tích” vĩnh viễn. Cô từng nghe các tú bà rỉ tai nhau quả thận người trẻ tuổi, đang sống như mình giá 10 vạn tệ (khoảng 300 triệu đồng tiền Việt).

Suốt đêm, Thao bị trói trên đồi. Đám giang hồ gọi điện ra giá tiền chuộc với chủ chứa của cô. Trời hửng sáng, bất ngờ A Mai, chồng bà Xao, cùng mấy anh trai và gần hai chục thanh niên mang mã tấu ào lên đồi. Sáu tên giang hồ yếu thế hơn bỏ chạy tán loạn.

 Được giải cứu nhưng cô lại bật khóc nức nở. Ngay sáng đó, bà Xao đã bắt Thao đi tiếp khách trong lúc cô đang rũ rượi vì kiệt sức và sợ hãi. Mụ chủ chứa không quên tính sổ: “Vậy là mày phải làm thêm nhiều cho tao, để trả khoản nợ tao phải thuê người cứu mày”...












Được cứu khỏi nhà chứa, hiện nay Ly vẫn thường xuyên tìm kiếm thông tin các bạn còn lưu lạc ở xứ người - Ảnh: Q.V.

Thủ đoạn cướp gái

Không chỉ Thao mà nhiều cô gái bị vùi dập ở địa ngục xứ người cũng từng rơi vào cảnh mua bán, cướp đi cướp lại đầy tủi nhục này. Ngay tại nhà chứa bà Xao, những người bạn đồng cảnh Thảo, Phương, Ngọc, Hồng... của Thao cũng đã một vài lần bị cướp. Có cô được chuộc về, có cô vĩnh viễn không còn nghe nhắc tới nữa! Thậm chí nhiều cô phải chịu đòn lây trong những trận giành giật giữa chủ chứa và bọn cướp người.

Nuốt nước mắt để khỏi bật tiếng khóc tủi hờn, Thân Thị Mơ, quê ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang đang mang trong mình căn bệnh thế kỷ từ những ngày tháng tăm tối bị vùi dập ở địa ngục xứ người.

Cô học sinh đang chuẩn bị thi môn cuối cùng tốt nghiệp cấp III thì bị lừa bán qua nhà chứa ở Trạm Giang, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc này nghẹn ngào kể: “Bọn chúng nó mua bán, cướp đi cướp lại, rồi lại bán mua các cô gái như bó rau ngoài chợ. Có em xinh xắn, trẻ tuổi bị cướp ba lần một tháng. Băng này vừa cướp xong, băng khác lại cướp ngang...”. 3 giờ chiều 3-9-2011, Mơ đang ngồi ở tiệm cắt tóc mà sự thật bên trong là nhà thổ của tú bà Vân thì bị năm tên bịt mặt xông thẳng vào cướp ngay trước mặt chủ chứa. Bọn cướp quăng Mơ vào xe, chạy vòng qua chợ, ngang nhiên cướp thêm mấy cô gái của chủ chứa khác...

Ngồi xe bọn cướp, Mơ đau đớn, tủi thân định nhảy xuống đường nhưng bị bọn cướp nắm lại. Chúng đánh Mơ. Suốt đêm, chúng nhốt Mơ cùng các cô gái khác trên rừng, để ra giá chủ chứa chuộc lại. Cô nào còn trẻ, “hàng mới” thì khả năng được chuộc lại. Những cô khác không được chuộc sẽ bị bán tiếp chỗ khác. Hôm đó, Mơ được chủ chứa Vân và gã chồng người Trung Quốc chuộc lại vì cô là “hàng non”, mới làm cho chúng, đang có nhiều khách.

Lôi cô gái đang lả người vì đau đớn, tủi thân về nhà chứa, ả Vân vừa tát vừa buộc phải ở thêm gấp đôi thời gian để trả nợ. Mơ chỉ biết khóc nghẹn. Ngày về của cô chỉ dám nghĩ trong giấc mơ. Sau lần đó, chủ chứa Vân vắt Mơ đến cùng kiệt. Nhiều ngày liền ả bắt cô phải tiếp đến hơn 40 lượt khách. Ngay cả khi cô bị sốt cao hành hạ, mụ tú bà vẫn không tha cho...

Bạn đồng cảnh với Mơ, cô gái Vũ Thùy Ly, sinh năm 1991, quê Bỉm Sơn, Thanh Hóa, còn bị lừa cướp tàn nhẫn hơn. Một gã biết nói tiếng Việt, giả tìm gái, chọn cô. Tỏ thân mật với cô gái quê ngây thơ bị lừa bán, gã nói Ly tìm cách trốn khỏi nhà chứa để gã giúp về quê hương. Ly tưởng thật, vừa trốn ra thì gã này lộ mặt giang hồ, bán ngay cho chủ chứa khác. Chủ cũ tìm được đánh cô một trận tơi tả. Còn gã kia ôm tiền mất biệt...

Sau lần đó, các cô không chỉ sợ bọn cướp người mà ám ảnh cả “người dưng tốt bụng”. Thậm chí họ còn sợ kẻ tự xưng là cảnh sát vì nhiều cô tưởng may mắn gặp được cảnh sát, nhưng sau đó lại bị sang tay ở chủ chứa khác. Họ phải làm từ đầu để “trả nợ” cho tú bà mới đã bỏ tiền mua lại!

Kỳ tới: Chạy trốn

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012


Tham vọng của ông Putin tại châu Á – Thái Bình Dương

Tổng thống Nga Vladimir Putin trong cuộc họp báo sau khi hội nghị APEC tại Vladivostok kết thúc ngày 09/09/2012.
Tổng thống Nga Vladimir Putin trong cuộc họp báo sau khi hội nghị APEC tại Vladivostok kết thúc ngày 09/09/2012.
REUTERS/Ria Novosti/Mikhail Klimentyev/Pool

Thụy My
Khi tổ chức hội nghị thượng đỉnh APEC tại Vladivostok, nước Nga đã bày tỏ tham vọng ở khu vực Thái Bình Dương cũng như mong muốn trở thành cầu nối giữa châu Âu và châu Á. Tuy nhiên theo các nhà phân tích, Nga sẽ phải đối diện với những thử thách như sự hiện diện của Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực.

Nước Nga « thực chất là thuộc khu vực châu Á – Thái Bình Dương ». Tổng thống Vladimir Putin đã tuyên bố như trên trong hội nghị thượng đỉnh quy tụ các nhà lãnh đạo Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC), tổ chức lần đầu tiên tại Nga, ở Vladivostok thuộc vùng Viễn Đông.
Theo các nhà phân tích, thì đây không phải là một sự chọn lựa vô tình. Chuyên gia Dimitri Trenine, thuộc trung tâm Carnegie ở Matxcơva nhấn mạnh, tổ chức hội nghị thượng đỉnh ở Vladivostok, thành phố quân sự khép kín trước đây, mang tính biểu tượng rất cao. Một trong những lý do là như thế « buộc nước Nga tự xem mình là một cường quốc khu vực châu Á – Thái Bình Dương ».
Tại Vladivostok, chặng cuối huyền thoại của đoạn đường Xuyên Siberia, một chiếc tàu ngầm S-56 nằm hùng dũng trước biển, được bao phủ bằng những ngôi sao đỏ xô-viết, biểu tượng của Liên Xô hùng mạnh trước đây.
Ông Trenine cho biết, Liên Xô từng « có năng lực quân sự khổng lồ » « ảnh hưởng chính trị tại nhiều quốc gia châu Á ». Tuy nhiên khả năng của Liên Xô đã giảm dần cũng với hồi cuối của cuộc chiến tranh lạnh, trong khi ngược lại Trung Quốc và Ấn Độ lại nổi lên. Theo chuyên gia này, thì « Sự thăng bằng giữa các cường quốc về chính trị và kinh tế đã thay đổi, và Nga trở thành một đất nước đứng bên lề. Nhiều nước châu Á không nghĩ về Nga như là một quốc gia châu Á ».
Trung Quốc – Mối đe dọa
Nhưng nay dường như Nga muốn sửa đổi tình trạng này. Matxcơva lớn tiếng khẳng định chủ quyền ở các đảo cực Nam quần đảo Kouriles, tiếng Nhật gọi là Chishima theo một sắc dân ở Bắc Nhật Bản. Đến nay Tokyo vẫn đòi chủ quyền trên các đảo đã bị sáp nhập vào Nga sau Đệ nhị Thế chiến.
Tuy vậy Nga phải tính đến ảnh hưởng to lớn của Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực. Bắc Kinh không ngừng củng cố sự hiện diện tại châu Á – Thái Bình Dương, và năm ngoái đã cho chạy thử chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên. Còn Washington thì đã ký hợp đồng với Canberra về việc đóng quân tại Bắc Úc.
Olga Oliker, nhà phân tích của Rand Corporation nhận đinh: “Có những người ở Nga xem Trung Quốc là mối đe dọa trong tương lai”, cho dù đến nay quan hệ hai nước vẫn tốt đẹp. Theo bà, nếu Nga tìm ra phương cách trở thành một nhân tố nổi bật hơn tại châu Á, thì có thể cần phải xác định các lợi ích của chính mình và theo đuổi chúng, chứ không luôn thích ứng theo nhu cầu của Trung Quốc. Nhà nghiên cứu nhấn mạnh, Hoa Kỳ và Nga cũng có thể thấy rằng hai nước « có những mục tiêu chung trong một số lãnh vực ».
Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tham dự hội nghị thượng đỉnh APEC cũng tuyên bố Washington thấy « không có vấn đề gì trước ý tưởng nước Nga đóng một vai trò trách nhiệm tại châu Á ».
Tuy nhiên một thành viên phái đoàn Mỹ đã nhắc nhở rằng năm 1986, lãnh tụ cuối cùng của Liên Xô cũ là Mikhail Gorbachev trong một bài diễn văn cũng đã nhấn mạnh việc Nga muốn đóng một vai trò quan trọng hơn trong khu vực, nhưng cho đến nay vẫn chưa thủ vai tích cực.
Còn Richard Bitzinger, trường nghiên cứu quốc tế S.Rajaratnam ở Singapore cho rằng, trong lịch sử Nga thường ít coi trọng vùng Viễn Đông, và những cam kết của Nga tại khu vực này sẽ không kéo dài. Ông kết luận : « Nước Nga về lịch sử thường nghiêng qua ngả lại, khi thiên về Âu, khi lại ngả sang Á (…) Nói chung, khi nào thất vọng về khu vực này thì Nga lại có khuynh hướng nhấn sang khu vực kia. Có thể chúng ta đang nhìn thấy điều này trong hiện tại ».
tags: APEC - Châu Á - Chính trị - Hoa Kỳ - Nga - Quốc tế - Trung Quốc

HI SINH VÌ...CHÓ




PHOTO : COPY -   THƠ THANH DẠ


CÕNG MÀY . VƯỢT LŨ . LÊN CAO
VÌ MÀY . CÓ THỂ . LÀ TAO . TOI ĐỜI  !

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

CÔ HỌC TRÒ NGHÈO...

Chủ Nhật, 09/09/2012 - 05:43

Cô trò nghèo đỗ cả ĐH Y lẫn Dược

Hoàn cảnh gia đình nghèo khó, éo le, nhưng Nguyễn Thị Hương, học sinh lớp 12A2 Trường THPT Thạch Thất (Hà Nội) luôn cố gắng học tập tốt. Đợt thi đại học vừa qua, em đỗ cả hai trường Đại học Y và Đại học Dược Hà Nội với số điểm cao.

Trong số các bạn cùng trang lứa, Hương thấp bé nhất.
Trong số các bạn cùng trang lứa, Hương thấp bé nhất. Trong ảnh: Hương (thứ 7 từ trái qua) và các bạn trong đội tuyển học sinh giỏi của Trường THPT Thạch Thất (Hà Nội).
“Cô giáo” làng
Căn nhà cấp bốn nhỏ bé của bốn bà cháu Hương nằm cuối con ngõ nhỏ lầy lội ở thôn Phúc Tiến (xã Bình Yên, Thạch Thất, Hà Nội).
Gần hai tháng nay, căn nhà này không ngớt tiếng cười vui vì Hương đỗ đại học, nhưng cũng không ít tiếng thở dài vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó, biết lấy tiền đâu để nuôi tiếp giấc mơ đại học của Hương.
Bố mẹ chia tay khi Hương và em trai còn nhỏ. Tay trắng, ba mẹ con về nhà bà ngoại - một vợ liệt sỹ thời chống Mỹ - nương tựa nhau, rau cháo qua ngày.
Mẹ Hương - bà Cấn Thị Lan - năm nay 48 tuổi, nặng chưa tới 40kg, da xanh xao, vàng vọt. Từ năm 1985 trở lại đây, đã ba lần, bà phải lên bàn mổ vì đau ruột thừa, dính ruột.
Ngoài hai sào ruộng gieo cấy và làm thuê, làm mướn ngày được ngày không cho mấy nhà làm đồ mộc trong làng, bà Lan chẳng làm được gì thêm.
Sửa nhà, mua sắm đồ đạc, thậm chí tiền học của các con, tiền ăn uống, thuốc thang nhiều khi cũng phải trông vào khoản hưởng trợ cấp cho chế độ vợ liệt sỹ của mẹ đẻ (mỗi tháng khoảng 1 triệu đồng).
Biết gia cảnh nghèo khó, Hương luôn phấn đấu học tập tốt. Hầu như năm nào em cũng là học sinh giỏi của trường.
Đặc biệt, em còn đạt nhiều giải trong những kỳ thi học sinh giỏi, trong đó, phải kể đến Giải nhì môn Hóa kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố năm lớp 12.
Cũng vì thành tích vươn lên trong học tập mà Hương được nhiều thầy cô giúp đỡ, trao học bổng vượt khó. Số tiền đó, Hương để dành giúp đỡ gia đình và nộp tiền học phí.
 “Gia đình cháu Hương là hộ gia đình chính sách nghèo trong xã, thuộc diện rất khó khăn. Hương luôn học giỏi, chăm ngoan. Tôi thấy những khi mùa vụ, cứ tan học là cháu lại giúp mẹ cấy, gặt, tát nước.”  - ông Cao Văn Thông - Trưởng thôn Phúc Tiến (xã Bình Yên, Thạch Thất, Hà Nội).
Không chỉ học tập tốt, Hương còn rất đảm việc nhà. Bà Lan kể, ngay từ năm học lớp ba, Hương đã đi tát nước cùng mẹ. “Cứ khoảng 30 gầu nước, lại nghỉ rồi mới tát tiếp được” - bà Lan nói. Đợt thi tốt nghiệp vừa qua, đúng dịp mùa, Hương vừa ôn thi, vừa tranh thủ đi cấy giúp mẹ.
Cũng vì thành tích học tập đáng nể mà Hương được bạn bè trong lớp, ở xóm ngưỡng mộ. Ngay từ năm lớp chín, Hương đã dạy phụ đạo cho nhiều bạn bè cùng trang lứa.
Không có bảng, cô học trò nhỏ tận dụng bức tường nhà hàng xóm, cánh cửa, thành hòm thóc làm bảng để dạy bạn. Đến nay, khi Hương rời nhà đi học đại học, bức tường vẫn còn in những công thức toán học Hương từng dạy bạn bè.
“Đợt ôn thi đại học vừa rồi, nó cũng hướng dẫn ôn tập gần hai tháng cho đứa bạn, nhưng chỉ đỗ được cao đẳng thôi” - bà Lan nói.
Đi thi, tối ngủ ở… trường thi
Ngày Hương đi thi đại học, bà Lan phải bán ruộng lạc và vay thêm khoảng 500 nghìn đồng. Số tiền này chia làm hai đợt cho Hương đi thi hai khối. Đi xe buýt lên Hà Nội, con vào thi, mẹ ngồi ngoài chờ. Bữa ăn, hai mẹ con chỉ dám mua hai suất cơm giá 15.000 đồng/suất.
Đến tối, sợ tốn tiền, hai mẹ con ngủ ngay ngoài hành lang phòng thi. “Cũng may, bảo vệ người ta cho ngủ. Với lại, cũng có một số phụ huynh đi thi ngủ cùng nên không sợ gì cả” - bà Lan nhớ lại.
Thi xong đại học, về nhà, Hương lại lao vào nghiệp gia sư. Có người trong làng thấy Hương học giỏi, thuê Hương phụ đạo cho con. Mỗi buổi như thế, Hương cũng kiếm được khoảng một trăm ngàn để tiết kiệm cho việc đi học sau này.
Nỗi vất vả của hai mẹ con đã không bị phụ lòng. Hương đỗ cả hai trường đại học danh tiếng mà như nhiều người từng nói “nhất Y nhì Dược”.
Hương đỗ ĐH Dược Hà Nội (Toán 7,5; Lý 9; Hóa 9,5) và ĐH Y Hà Nội (Toán 9, Hóa 9,75, Sinh 6,75). “Em chọn học trường Dược Hà Nội và đã nhập học từ cuối tháng 8” - Hương nói.
Hương nhập học, nỗi lo với gia đình đã nhiều lại càng thêm nặng. Không có tiền, bà Lan lại phải vay nóng ba triệu đồng cho con nhập trường.
Lên Hà Nội, chưa tìm được phòng trọ, Hương ở nhờ nhà người quen. Mỗi ngày, em phải đi bộ hai cây số để ra bến xe buýt.
Mẹ Hương bảo, sợ tốn kém, Hương còn mang cơm nắm đi ăn buổi trưa.“ Hôm trước được nghỉ ngày 2/9, Hương về nhà mà lại tranh thủ đi dạy gia sư để kiếm tiền” - bà Lan nói, đôi mắt đỏ hoe vì thương con.
Theo Trường Phong
Tiền Phong

ƯỚC MONG TÁI CẤU




ƯỚC MONG TÁI CẤU

TÁI CẤU – Xin ngài TÁI CẤU đi
Dân giầu,nước mạnh,thế uy nghi
Xin đừng TÁI VÉO làm dân khổ
Lạm phát lên trời – cấp dưỡng suy !

Làng Hóp  08-9-2012 T.D

CÁI NGHỀ...






CÁI NGHỀ...

Cái nghề bán chúa với buôn vua
Thiên hạ bây giờ lắm kẻ mua
Gía đắt trên trời không sợ ế
Bất Vi còn sống cũng chào thua !

Làng Hóp  08-9-2012 T.D

LÀM THẰNG "ĐẦY TỚ"


LÀM THẰNG "ĐẦY TỚ"...



 LÀM THẰNG "ĐẦY TỚ"...

Chẳng có Công ty,chẳng cổ phần
Không làm sản xuất,chẳng thương nhân
Sao ông giầu thế ; Sao giầu thế ?
Tớ chỉ làm thằng "đầy tớ" dân ! ?...

Làng Hóp 8-9-2012 T.D

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

CON NGƯỜI CỦA HÀNH ĐỘNG

Thứ Năm, 06/09/2012 - 08:30

Tổng thống Putin bay cùng đàn sếu bằng tàu lượn

(Dân trí) - Tổng thống Putin một lần nữa lại lấy được sự ngưỡng mộ của dân chúng Nga khi ông bay bằng tàu lượn để giúp dẫn đường cho đàn sếu non sinh ra trong lồng trở về với tự nhiên hoang dã.
 >> Vladimir Putin - Con người của hành động


Putin bay cùng đàn sếu bằng tàu lượn
Một con sếu tiến lại gần chiếc tàu lượn khi ông Putin đang chuẩn bị chuyến bay thử nghiệm dẫn đường di cư cho đàn sếu tại vùng Jamalo-Nentsky ngày 5/9.
 
Ông Vladimir Putin nổi tiếng là người đàn ông của hành động, khi cứu một đoàn làm phim khỏi nanh vuốt hổ, phát hiện ra bình gốm quý, gắn thiết bị theo dõi điện tử lên mình một chú gấu bắc cực.
 Putin bay cùng đàn sếu bằng tàu lượn
 
Và ngày hôm qua 5/9, nhà lãnh đạo Nga đã đưa tình yêu tự nhiên hoang dã của mình lên tầm cao mới khi bay cùng đàn sếu, dẫn chúng vào đường di cư.
 
 Nhà lãnh đạo Nga nổi tiếng là người yêu thiên nhiên.
Nhà lãnh đạo Nga nổi tiếng là người yêu thiên nhiên.
 
Trong suốt 12 năm làm lãnh đạo Nga, ông Putin đã nhiều lần gần gũi với động vật hoang dã, tạo ra hình ảnh về một nhà lãnh đạo sống có trách nhiệm và một người yêu tự nhiên.
 
Vũ Quý
 
 Nhà lãnh đạo Nga nổi tiếng là người yêu thiên nhiên.
 
Lần này, nhà lãnh đạo Putin đã mặc bộ đồ trắng rộng thùng thình, cùng chiếc mũ bảo hiểm lớn, kính và cuối cùng là bay trên chiếc tàu lượn chạy bằng động cơ, cánh chim. Vây quanh là đàn sếu non được sinh ra trong lồng.
 
 Nhà lãnh đạo Nga nổi tiếng là người yêu thiên nhiên.
 
“Chúng đã quen với chiếc tàu lượn. Chúng không sợ và chúng vây quanh chiếc tàu lượn”, nhà lãnh đạo Putin mỉm cười nói sau khi hạ cánh.
 
 Nhà lãnh đạo Nga nổi tiếng là người yêu thiên nhiên.
 
“Chúng chiếm chiếc tàu lượn, tiến đến cánh từ bên trái, bên phải, từ bên trên. Thật thuyệt. Những con sếu tuyệt đẹp. Dễ thương. Chúng mới 3 tháng tuổi nhưng đã rất lớn.”
 
 Nhà lãnh đạo Nga nổi tiếng là người yêu thiên nhiên.
 
Hành động bay cùng đàn sếu của Putin diễn ra trên bán đảo Yamal, nhằm mục đích khuyến khích đàn chim bay theo chiếc máy bay và vì vậy chuẩn bị cho chúng chặng đường di cư- một phần trong dự án “Chuyến bay hi vọng” nhằm bảo vệ loài sếu trắng Siberia có nguy cơ bị tuyệt chủng.

Ông Putin tỏ ra rất hài lòng khi cho biết ý tưởng bay cùng đàn sếu là của ông.

ĐƯỢC LÀ CHÍNH MÌNH

Người chuyển giới đầu tiên được công nhận tại VN


Mấy chục năm khổ sở sống cảnh "thân đàn ông kiếp đàn bà", Phạm Văn Hiệp quyết định dành dụm tiền sang Thái Lan phẫu thuật chuyển giới. Trở về nước làm xét nghiệm y khoa và được chính quyền công nhận là "nữ", cô gái sung sướng bật khóc.

Phạm Lê Quỳnh Trâm xinh đẹp sau khi chuyển đổi giới tính. Ảnh nhân vật cung cấp
Kể về cuộc đời nhiều thăng trầm đã qua và niềm vui được sống với giới tính thật của mình, chàng trai ngày nào giờ mang tên Quỳnh Trâm phấn khởi "khoe" với VnExpress.net giấy quyết định "Thay đổi cải chính hộ tịch, xác định lại dân tộc, xác định lại giới tính" do UBND một thị trấn tỉnh Bình Phước trao ngày 5/11/2009. Nội dung văn bản số 5876 QĐ/UBND ghi rõ: cho phép Phạm Văn Hiệp được xác định lại giới tính từ nam sang nữ và đổi tên thành Phạm Lê Quỳnh Trâm.

"Đó là mơ ước lớn lao bấy lâu nay nhưng tôi vẫn không dám tin đã thành sự thật. Tôi không thể nào diễn tả hết niềm vui khi được sống với giới tính thật của mình. Hạnh phúc lắm...", cô gái đã chuyển đổi giới tính chớp mắt ngăn những giọt nước chực trào từ khóe mi.

Với chất giọng miền Nam nhỏ nhẹ, Trâm cho biết sinh ra tại TP HCM. Kinh tế gia đình khó khăn nên từ nhỏ Trâm đã cùng cha mẹ di cư đến vùng kinh tế mới ở tỉnh Bình Phước làm ăn sinh sống. Trâm là người song tính với phần "con gái" lấn át hơn, nhưng mang ngoại hình con trai nên từ lúc lọt lòng đã được gia đình "mặc định" là con trai.


"Khi bước vào tuổi dậy thì, tôi thấy cơ thể bắt đầu có những thay đổi như một người phụ nữ, ngực cứ từ từ lớn dần. Tôi lo sợ và không dám nói chuyện này với ai, chỉ biết giấu bằng cách ăn thật nhiều cho cơ thể mập lên để không ai biết". Kết quả là chỉ sau một thời gian ngắn "che giấu thân phận", cơ thể Trâm đã tăng từ hơn 40 kg lên 84 kg trong khi chiều cao chỉ 1,57 mét.
Từ nhỏ Trâm học rất giỏi nên luôn được thầy cô và bạn bè yêu mến. Năm học lớp một, với thành tích xuất sắc cô bé đã được đặc cách "tuyển thẳng" lên lớp hai. Mặc dù vậy, mang trong mình nỗi mặc cảm "nam không ra nam, nữ không ra nữ" nên Trâm chỉ thui thủi đi học rồi lại về nhà đóng cửa một mình. Tuổi ô mai, Trâm từng đem lòng yêu thương một người bạn nam nhưng luôn chôn chặt chuyện ấy trong lòng..



Học xong lớp 12, Trâm thi đậu đại học rồi học song song 2 trường: Đại học Kinh tế TP HCM và Học viện Ngân hàng. Thời gian này cô gái bắt đầu biết đến Internet và lên mạng làm quen với bạn bè trong thế giới ảo. Mang trong mình khao khát được làm phụ nữ nên Trâm lập một nick name với tên con gái và dùng ảnh đại diện là một cô gái xinh đẹp lấy trên mạng. Nhiều chàng trai tìm vào làm quen và tán tỉnh. Rồi chị gặp và yêu một chàng trai Việt kiều sống ở Mỹ. Chưa bao giờ gặp mặt nhưng anh chính là người có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc sống của Trâm bây giờ.


"Chúng tôi thường chat và gửi email trò chuyện với nhau. Tôi kể cho anh ấy nghe hoàn cảnh của mình và anh rất thông cảm. Anh cũng thường xuyên động viên, an ủi tôi trong mọi việc và khuyến khích tìm lại giới tính thật". Trâm cho biết, nhiều lần anh chàng kia xin cho xem webcame nhưng chị một mực từ chối vì sợ gây thất vọng cho "người yêu".

Mong muốn được gặp mặt "người yêu" cùng với khao khát được sống với giới tính thật đã thôi thúc Trâm đi đến quyết định phẫu thuật chuyển giới. Năm 2006, xét nghiệm y khoa cho thấy lượng hormone cũng như đặc điểm bộ phận sinh dục của chàng trai Phạm Văn Hiệp thiên về giới tính nữ nhiều hơn nên các bác sĩ ở một bệnh viện tại TP HCM đã tư vấn sang Thái Lan để làm phẫu thuật.

"Hồi đó nhà tôi nghèo lắm làm gì có tiền mà đi Thái Lan. Nhưng vì đã quyết tâm nên tôi nghỉ học để đi làm thêm kiếm tiền", câu chuyện cuộc đời được chủ nhân kể tiếp.
Từ đó Trâm dành toàn thời gian đi dạy thêm 3 môn "sở trường" là Toán, Lý, Hóa ở các trung tâm luyện thi trong địa bàn TP HCM. Cao điểm có ngày chị phải tăng ca gần 20 tiếng đồng hồ, đạp xe gần 20 km để "chạy sô" dạy kèm. Giờ ngồi nhớ lại, Trâm bảo: "Tôi đã xác định rồi, mình sinh ra với giới tính như vậy đã là không may mắn nên đòi hỏi phải nỗ lực gấp 4 người con gái bình thường. Dành dụm mãi rồi cũng có đủ tiền để qua Thái Lan".
Sở hữu làn da trắng, khuôn mặt khả ái, Quỳnh Trâm từng đoạt giải thưởng "người đẹp qua ảnh" trong một cuộc thi dành cho người chuyển giới tổ chức tại Thái Lan. Ảnh nhân vật cung cấp.

Với số tiền 250.000 USD có được nhờ dành dụm và sự giúp đỡ của "người yêu" ở Mỹ, Trâm đã dốc toàn bộ vào kinh phí đi lại và phẫu thuật chuyển đổi giới tính kéo dài trong vòng hai năm tại Thái Lan.
Nghĩ về quyết định táo bạo ngày ấy, cô gái đưa tay vuốt mái tóc xõa ngang lưng tâm sự: "Lúc đi tôi không dám nói cho gia đình biết vì sợ cha mẹ lo. Nhiều khi tôi cũng nghĩ nếu phẫu thuật không thành công, mình có thể bỏ mạng nơi đất khách quê người. Nhưng rồi nghĩ lại thà một lần phẫu thuật để được làm chính mình thì dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng không hối tiếc".

Nằm trên bàn phẫu thuật, Trâm cho biết mặc dù đã được gây mê nhưng vẫn thấy đau đớn như xé từng thớ thịt khi dao kéo lia đến những nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể. Cầm tấm hình của người yêu trên tay, chị không ngơi hy vọng một ngày nào đó sẽ được đường đường chính chính đến gặp anh và nói lời yêu anh với tư cách là một người phụ nữ thực sự... Đó là động lực để chị tiếp tục chịu đựng những cơn đau tê tái.

Đến giữa năm 2008 sau khi trải qua phẫu thuật phần dưới, Trâm đã thực sự trở thành phụ nữ. Cũng trong năm đó, vị bác sĩ làm phẫu thuật thấy Trâm có khuôn mặt khả ái và làn da trắng đã đề nghị chị gửi ảnh tham gia cuộc thi Tiffany Show dành cho người đẹp chuyển giới tổ chức tại Thái Lan. Kết quả Trâm đã giành được giải thưởng phụ "người đẹp Tiffany qua ảnh". Điều này động viên tinh thần rất nhiều cho chị.

Trở về Việt Nam, Trâm đã gửi đơn lên các cơ quan chức năng để được chuyển đổi giới tính và thay đổi tên trong giấy tờ tùy thân. Mặc dù gặp nhiều khó khăn vì từ trước đến giờ chưa có tiền lệ, song đến gần cuối năm 2009, sau khi làm xét nghiệm y tế, chính quyền địa phương và các ngành chức năng mới quyết định chấp thuận yêu cầu của chị. Ngày cầm tấm giấy quyết định trong tay, Trâm khóc như một đứa trẻ bởi nghĩ rằng "từ đây mình mới sống thật là mình".

Hiện giờ hàng ngày Trâm rất thích mặc váy và tự tin hơn khi nói chuyện với mọi người. Chị dành nhiều thời gian đi học các lớp trang điểm, thẩm mỹ và làm MC trong một số chương trình văn nghệ. Sở hữu giọng hát truyền cảm và được nhiều thầy cô, bạn bè động viên, sắp tới Trâm định thử sức trong lĩnh vực ca hát. Chị dự tính sẽ tổ chức một live show nhạc trữ tình quê hương vào đầu năm 2013.

Hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, song đến nay Trâm chỉ tiếc một điều là chưa có cơ hội gặp được chàng người yêu đang sống ở Mỹ bởi khoảng cách địa lý quá xa. Mặc dù vậy chị vẫn luôn nuôi hy vọng một ngày nào đó sẽ được gặp anh và tự tin sánh bước bên người yêu của mình.

"Trong sâu thẳm lòng mình, tôi luôn dành cho anh ấy sự kính trọng và ngưỡng mộ. Cũng như bao người phụ nữ khác, tôi ước mong sau này sẽ có được một gia đình hạnh phúc, một mái ấm và một người chồng hết mực thương yêu mình", chị tâm sự.

Thi Trân

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

ĐỊA NGỤC Ở TRẦN GIAN...

Đia ngục ở trần gian: Mua bán thân xác . 

 

Khi mua một cô gái chỉ mất khoảng 30 triệu đồng nhưng có thể bóc lột được 3 tỉ đồng từ thân xác cô, thì việc buôn bán phụ nữ đã trở thành ngành “công nghiệp đen tối” tàn bạo và siêu lợi nhuận như mafia buôn ma túy.

Phóng viên Tuổi Trẻ đã thâm nhập vào thế giới này để tận mắt chứng kiến cảnh đời các cô gái ở địa ngục trần gian!

Mua bán thân xác
Những cô gái Việt buộc phải “hành nghề” trong những khu nhà tồi tàn như thế này ở Xám Cáo - Ảnh: quốc việt

Mây đen của cơn bão số 4 vần vũ kéo về, nhưng chợ vùng biên vẫn tấp nập người. Trên một đại lộ ở thị trấn Đông Hưng, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, khu Xám Cáo (theo phiên âm của người dẫn đường) như một thế giới biệt lập với dãy nhà tồi tàn lọt thỏm giữa các tòa cao tầng. Tuy nhiên, đây lại là nơi có nhiều người tới lui.

Thấy chúng tôi vừa dừng xe, người đàn bà đang ngồi giũa móng tay cười lả lơi...

Phận người trong “hang chuột”

Cô gái có vẻ đã kiệt sức vì tiếp quá nhiều lượt khách mà bằng chứng rõ ràng là chiếc sọt rác đầy ắp, nằm vật ra giường. Thấy khách chỉ ngồi hỏi chuyện, cô gái nhắc nhớ thanh toán nếu không sẽ bị “bà chị” đánh vì mở buồng rồi. Hình như sợ ả tú bà nên hỏi gì cô gái cũng chỉ ừ hử qua chuyện. Mãi khi chúng tôi nói chẳng biết có dịp nào gặp lại đồng hương nên bao luôn ba suất, tức 600.000 đồng tiền Việt, cô mới tươi tỉnh trở lại.

Buồng cách xa chỗ “bà chị”, nhưng cô vẫn dè dặt thì thầm giới thiệu tên mình là Nga ở Trực Ninh, Nam Định. Nghe hỏi tự nguyện qua Trung Quốc hay bị lừa bán, Nga thở dài: “Hai năm trước, em bị một thằng cô hồn đểu ở Hà Nội lừa bán chứ ai thèm qua đây”. Cô kể sau hơn một năm bị ép bán dâm ở khách sạn, mình đã thành hàng dạt nên mới lay lắt ở Xám Cáo mạt hạng này.

“Bà chị” của Nga cũng quê Nam Định, từng bị lừa bán, rồi đưa đẩy thế nào lại cặp với một thằng ma cô Trung Quốc để thành tú bà chăn dắt gái khác. Xám Cáo trước là đất nông nghiệp, làm lò gạch ven thị trấn Đông Hưng. Nó là chốn chơi bời rẻ tiền cho giới lao động bản xứ và dân qua lại buôn bán khu mậu biên. Sau đô thị hóa đến, nhiều điểm mại dâm chuyển chỗ khác, kẻ còn lại cố bám trụ trên bãi đất đang ngày càng thu hẹp.

Các cô ở đây đều là người đã bị dạt sau thời gian làm việc. Nhiều cô tìm đường về nước. Một số cô bị nhiễm bệnh chán đời hoặc có hoàn cảnh gia đình, lay lắt ở ổ chuột này với giá bán mình chưa bằng nửa nơi khác!

Những ngày ở Đông Hưng, chúng tôi tiếp tục được thổ địa biên giới dẫn đi tìm hiểu thân phận các cô trôi dạt xứ người. Cũng như vùng biên mậu Hà Khẩu, tỉnh Vân Nam hay Pò Chài, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, những khu “đèn đỏ” ở thị trấn Đông Hưng có đủ đẳng cấp ăn chơi cho kẻ lắm tiền lẫn dân bần cùng.

Hầu hết khách sạn đều có gái, nếu không cũng gọi đến được. Ngay khách sạn kế quán chúng tôi ăn trưa cũng có mười cô gái Việt đang ở trên lầu. “Các bạn uống rượu xong cứ vào khách sạn này cho em nó hầu, đi đâu làm chi” - gã chủ quán cười đểu. Nhưng nhiều nhất chính là các shop cắt tóc, massage. Lúc chúng tôi đến khu phố cũ (còn gọi phố cổ), một dãy “shop người” kín kín hở hở lả lơi mời chào.

Người dẫn đường dừng lại ở địa chỉ quen, bà chủ người Trung Quốc nắm tay kéo tuột chúng tôi vào. Ngay sau phòng khách bé xíu chỉ vừa đặt đủ chiếc bàn và vài ghế con là dãy buồng cho khách hành sự. Chúng cũng nhỏ xíu như hang chuột, nhưng sạch sẽ hơn và đều buông rèm chứng tỏ đang kẹt khách.

Nhiều cô gái Việt bị quản thúc trong những ngôi nhà “đèn đỏ”- Ảnh: G.P.
Nhiều cô gái Việt bị quản thúc trong những ngôi nhà “đèn đỏ”- Ảnh: G.P.

Tràn ngập chợ người

Ở vùng biên mậu Đông Hưng, phụ nữ cầm lái xe điện cũng sẵn sàng vui vẻ chở khách tìm đến điểm mại dâm trong vòng không quá 10 phút. Nhưng càng đi sâu vào nội địa, chúng tôi càng chóng mặt với các chợ tình dục đầy ắp kẻ mua người bán và hầu như công khai tất cả. Chính đám tú bà, tú ông cũng cho rằng chế độ một con ở Trung Quốc dẫn đến thiếu hụt nữ giới nghiêm trọng, nên đàn ông “ăn bánh trả tiền” để giải quyết ức chế sinh lý. Và đó chính là nguyên nhân khiến nhiều cô gái Việt sa chân vào con đường địa ngục xứ người.

Ngán ngẩm rời các khu “đèn đỏ” đầy phận người tủi nhục ở Đông Hưng, chúng tôi đón xe buýt ngược lên thị trấn Giang Bình, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. 12 giờ trưa, mặt đường nhựa nóng như đổ lửa nhưng trong xe buýt cũ kỹ càng ngột ngạt hơn khi nó vừa rời bãi đã dừng lại đón tốp khách khác thường. Ba cô gái không quá tuổi 18, gương mặt xinh đẹp nhưng buồn uất lọt thỏm giữa sáu gã lực lưỡng. Một gã phải cao hơn 1,8m, mập nần nẫn cỡ heo tạ, có vẻ đại ca, đẩy cô xinh xắn và nở nang nhất ngồi ghế xe kế mình.

Mồ hôi, nước mắt ở Lình Coóng

Ở thị trấn Lình Coóng, tỉnh Quảng Đông, nhiều quán “đèn đỏ” còn tập trung lại với nhau thành từng khu để khách dễ tìm và cạnh tranh với các khu khác. Dân chơi bời không đủ tiền vào khách sạn, có thể đến các phố đầy tiệm cắt tóc, massage mà mới từ 7 giờ sáng đã có các cô trẻ đẹp ăn mặc hở hang ngồi vẫy khách. Hầu hết các cô gái Việt ở Lình Coóng đều bị lừa bán qua. Sau khi bị bóc lột tàn tạ, các cô trở thành hàng dạt, không bị quản lý chặt nữa nên có thể tự tìm đường về nước. Một số cô đưa đẩy thành nhân tình hay vợ hờ của đám ma cô người địa phương để rồi lại làm tú bà chăn dắt, hành hạ các cô gái khác.

Mới nhìn cô thôn nữ Nghiêm Thị Thư có nước da trắng mịn, cao dong dỏng hơn 1,6m và ánh mắt trong veo ở tuổi 17, chúng tôi khó tin cô đã bị vùi dập gần một năm ở địa ngục xứ người. Cùng với ba bạn gái trẻ khác đồng cảnh bị lừa bán, Thư là “món hàng” cao giá, đắt khách nhất ở tiệm massage của “mẹ” Bạch ở Lình Coóng. Tú bà này 50 tuổi, quê ở Bắc Giang, cũng từng bị lừa bán sang lấy chồng Trung Quốc, rồi trở lại lừa những cô gái khác.

Tiệm bà Bạch nằm giữa con đường “đèn đỏ” có tên tiếng Trung dịch ra nghĩa Việt là Phố Cụt. Tuy là chủ Việt, nhưng mụ Bạch mua bán thân xác các cô gái cũng ồn ào không kém gì đám chủ chứa địa phương. 7g, Thư và các bạn Ly, Phương, Ba đã phải mặc quần ngắn, áo hở ngực ngồi vẫy khách ở tiệm massage mà bên trong là dãy “buồng” để hành sự.

Chiều khách xong, các cô được nhận tiền, nhưng ngay sau đó phải nộp không sứt mẻ một đồng cho bà chủ. Những cô trẻ đẹp như Thư nhiều ngày phải tiếp 40 lượt khách. Trung bình mỗi khách nửa giờ, các cô không có thời gian ngủ, thậm chí đánh lại lớp son phấn nhòe nhoẹt trong mồ hôi và nước mắt! Còn đám tú bà ngồi vắt chân, thu được hàng chục triệu đồng từ nỗi cay đắng, ê chề của mỗi cô gái.

Theo Quốc Việt
Tuổi Trẻ